Wednesday, August 22, 2007

Con tàu chở tình yêu

Em thấy không tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế


Ảnh minh hoạ - nguồn camp5museum.org

Lớp ở cuối hành lang chạy dài, bốn mùa xôn xao vì cây lá ngoài cửa sổ. Những viên gạch hoa màu sẫm,nhẵn thín và mát rượi. Nếu trượt patin chắc sẽ vèo từ đầu này đến đầu kia trong vòng hai giây. Đấy là giả dụ như thế chứ không đứa nào dám thử. Càng không dám có cái ý định loẹt quẹt đôi dép có đế cao su vĩ đại giống như thằng Cường, đã phải đứng lù lù trong phòng hội đồng vì : "Ngày 17-9, giờ giải lao 5 phút, em ăn ô mai mơ xong đã nhả hạt ô mai xuống sàn dùng giày di lên 3 lần, chứ không phải em trượt nghệ thuật." Tất cả những người có mặt trong phòng hội đồng đều cúi mặt xuống nén cười. Chỉ có đứa lớp trưởng lớp A4 là không kìm được, môi mím chặt mà vẫn "hi, hi" mấy cái. Rồi Cường cũng được vào lớp, hội đồng kỉ luật giải tán, sau này nghe kể lại là thầy hiệu phó khi còn lại một mình cũng cúi mặt xuống mà "hi, hi" vì tờ kiểm điểm của Cường.

Rồi mùa đông. Lá vàng ngoài cửa sổ đã đỏ như những lá cờ nhỏ ve vẩy trong gió. Đứa lớp trưởng gầy gò xanh mướt không hiểu vì sao hay đứng tựa cửa khóc rấm rứt. Bọn con trai đi qua nhìn e dè như mình có lỗi. Những mẩu giấy vo viên ném qua ném lại trong lớp, mấy đứa con gái xúm xít lại.
"Hay là Y-R-M-L yêu rồi mà lại ?"
"Vớ vẩn ! Nó đi với tao suốt, yêu lúc nào mà yêu"
Đứa con gái người mẫu có đuôi mắt vẽ nhũ xanh biếc nhe răng doạ như sắp cắn ai rồi lách ra cửa, đột ngột ôm chầm lấy bạn. Lớp trưởng bé nhỏ dũi dũi cái đầu tóc tơ mượt vào vai bạn, thôi không khóc nữa, mắt hơi díu lại, có lẽ là hơi buồn ngủ. Người mẫu bảo :
"Xuống phòng y tế đi, tao chưa học Lý đâu"
Lớp trưởng gật gật, lấy trong cặp ra hộp dầu bất ly thân,xoa đầu xoa cổ một lúc rồi hai đứa ra vẻ dìu nhau đi ra. Đến đầu cầu thang gặp cô dạy Lý. Lớp trưởng rùng mình mấy cái,mặt càng xanh ngắt. Người mẫu líu lo :
"Cô ơi ! Nó bị cảm rồi. Em đưa nó xuống phòng y tế một tí cô nhé."
Cô giáo không nghi ngờ gì cả, nhìn hai đứa xót xa. Vừa đi khuất, người mẫu đã khúc khích :
"Mày hay thật ! Thích ốm là ốm được ngay. Bùng thoải mái"
Hai đứa xuống phòng y tế được 10 phút thì tiếp hai đứa xuống theo, người ốm lần này nguy kịch hơn,vì đau bụng phải cõng xuống. Nhưng cũng chỉ đến đầu cầu thang là đứa bị đau bụng tụt xuống, ríu rít đi vào phòng. Ở đây bệnh gì cũng chỉ uống Vitamin B1, B6 và C. Bốn đứa nằm chung hai cái giường xếp, đắp chung cái chăn dạ ấm sực, mở một gói ô mai gừng cay xộc cả mũi. Bác y sĩ già ngồi cười tủm tỉm :
"Hồi trước chưa có phòng y tế thì bọn mày xoay xở thế nào hả ?"
Và cả bọn chụm đầu vào mà cười rinh rích.
Lớp Cường đầu kia của hành lang. Không ai để ý lớp trưởng thỉnh thoảng lại sang gặp lớp trưởng bên ấy, bàn bạc dăm ba câu rồi dúi vào tay viên giấy nhỏ. Mở ra có mấy chữ : "Nhờ chuyển cho Quân". Quân mở ra lại có chữ : "Nhờ chuyển cho Hà"... Vòng vèo mấy lần mới đến tay Cường. Cường đọc xong thả vào hộp bút, mắt mơ màng. Giờ nghỉ tiết sau, hùng dũng kéo một thằng bạn chạy sầm sập qua hành lang. Đôi khi chỉ để nghiêng ngó tí chút. Áo đồng phục không bao giờ chịu "cắm thùng" bay phất phơ và con gái mấy lớp cũng ngó nghiêng theo, tự hỏi :
"Sao hôm nay thằng này trông bất cần đời thế ?"

Trước Tết là mùa hội diễn. Cũng vừa xong học kì một. Chẳng có đứa nào còn quan tâm đến sách vở. Lớp phó bày ra trò diễn thời trang, huy động cả lớp mua bọt biển xát ra làm cảnh tuyết rơi. Gió mùa đông luồn qua ô cửa dán giấy báo buôn buốt. Giờ học đứa nào cũng thò tay xuống gầm bàn, nghe thấy tiếng rin rít của hai mảnh bọt rã ra trong tay. Thầy cô biết nhưng chẳng nói gì. Trong những ánh mắt mệt mỏi cũng thấy lấp ló niềm vui. Mấy hôm ghép nhạc đã thấy đồn đại xôn xao Cường hát bài Tình phai với một đứa lớp B, tay cầm mic, điệu đàng lắm, mắt nhìn tình tứ lắm. Lớp trưởng mặt càng xanh mét.
Buổi sáng nó đến sớm, mở toang hai cánh cửa gỗ xanh lè nặng nề, nhìn chăm chăm xuống đường. Chú Nguyên tay cầm chùm chìa khoá xủng xoẻng đi qua, mắng nhưng giọng hết sức dịu dàng :
“Đến sớm thế hả ?”
Lớp trưởng chỉ một ôm hoa bọc giấy báo đặt trên sàn.
“Cháu phải kết hoa cho bọn lớp cháu tối nay diễn”
Nó trải báo trên nền gạch. Hoa xổ ra từng đám lớn. Cúc tím xen lẫn với hồng móng tay đủ các màu, thơm ngây ngất, giọng làu bàu :
“Cháu sẽ quét sạch, chú yên tâm”
Rồi cặm cụi gò người, uốn những bông hoa trên cái vòng kẽm thành những cái mũ đội đầu màu sắc êm ái, mà thơm nức.
Cường làm chân sai vặt cho lớp kia cũng đi sớm, tay cuộn những chữ cái to tướng cắt bằng giấy màu, chạy sầm sập lên gác. Rồi nín thở đứng im một lúc vì hình ảnh trước mắt.
Lớp trưởng mặc áo trắng muốt, tóc tơ chảy mượt trên vai, ngồi duỗi chân trong đám hoa lúc này mới bắt đầu xoè cánh. Lớp trưởng ngẩng lên. Cường ta đỏ mặt co cẳng chạy vù mất. Cảm giác có ánh mắt dài thăm thẳm suốt dọc hành lang đuổi theo chân mình.

Buổi tối, đèn màu viền xung quanh cái sân ngày thường vẫn lô nhô bàn ghế, căng tin vẫn bán bánh dừa 2.000 đ và CocaCola. Ðứa nào cũng năn nỉ thầy hiệu trưởng cho bật đèn vàng chạy dọc hành lang. Mưa bụi lây rây kéo dãy hành lang hắt đèn huyền ảo thành đoàn tầu dài ấm áp. Lớp trưởng bỗng nhiên nổi hứng khởi bảo: “Tao sẽ đọc thơ tiếng Anh”, bài April Rain Song nhé. Lớp có đứa xì xào: Hội diễn ca nhạc cơ mà. Báo cáo với cô phụ trách văn nghệ, cô mừng rơi cả kính: “ Ðọc đi, bao nhiêu lâu mới có một tiết mục đọc thơ. Bọn học sinh chúng mày ấy à, bây giờ nhiễm ngoại mất rồi, thơ cũng ngoại, cái thời các cô tổ chức đám cưới, ai đọc Tây tiến cũng là hay lắm rồi ”. Lớp khác chen vào kỳ kèo: Cô ơi! Lớp nó giờ này mới đăng ký thêm, cô cho lớp em ... Người mẫu ngoa ngoắt : “ Lớp tớ không cần xét giải nhé, hơi một tí thì cũng bon chen nghệ thuật ”. Rồi kéo tay lớp trưởng xềnh xệch đi. Bọn lớp khác cố giễu cợt với theo: “ Tiết mục khuyến mại à “ ?

Lớp trưởng đổ mồ hôi tay, thấy tờ giấy chép bài thơ trong tay mình nhũn hẳn ra. Ai xô nó một cái rồi nó thấy mình đứng trên sân khấu giữa trường, đèn màu bóng bay nhấp nhánh đủ mọi thể loại xung quanh. Giọng nó nhão nhoẹt vì điều và vì run như lời thằng lớp phó cầm máy quay sau này kể lại: “ Ba tớ đánh rơi cả đôi đũa lúc nghe giọng ấy ở trong băng” Cường đứng dưới, kín đáo đưa máy ảnh lên bấm lia lịa. Ðáng buồn là bọn dọn sân khấu chưa kịp mang cái bục để mic phát biểu xuống. Trong ảnh sau này không nhìn thấy lớp trưởng đâu chỉ nhìn mỗi cái đầu bên trên cái bục để mic. Nói đùa trông như quả dưa lê đặt trên nóc tủ ấy.

Bài thơ rồi kết thúc, khán giả thở phào, speaker đón lấy cái mic dính nhớp nhớp mồ hôi tay lớp trưởng, duyên dáng gọi tên một nhóm nhạc lớp nào đấy. Bọn con gái ôm lớp trưởng vào giữa những vòng tay người mẫu, khen “hay lắm, hay lắm”. Hội người mẫu mặc váy quấn đủ màu, đội những mũ hoa bây giờ đã hơi rủ xuống nhưng vẫn còn rất rực rỡ, lượn mấy vòng tròn. Ngồi chồm hỗm trên bờ tường là hai thằng thấp bé nhẹ cân nhất lớp, tay cầm giỏ vung hàng nắm bọt biển xuống đất. Ðứa nào thắc mắc “ Ơ mày ơi, váy thì kiểu Hawai mà sao có tuyêt? “. Mưa bắt ánh đèn lung linh trên tóc bọn con gái. Thêm một đứa nhăn nhó: “ Công tao xát xốp mấy đêm liền”. Lớp phó nép một góc lo lắng “ Khéo ngã mất mấy thằng kia”. Ðến phút chót, Cường không hát Tình phai nữa, đứa con gái hát cùng mặt bừng bừng tức giận, cố kiềm chế để không chửi ầm lên. Cường đứng giữa đám bong bóng đèn màu, áo màu cam rực lên không có vẻ gì là đồng bóng lại thêm đôi giầy Nike mọi ngày tưởng bình thường giờ mới hoá ra là có đế phản quang, nhấp nháy gân cổ hát : “ Truly, madly, deeply”. Thằng đệm nhạc không chuẩn bị trước, đánh sai lung tung. Nhưng con gái ở dưới vẫn ngây ngất, lớp trưởng tựa cửa, mắt nhìn không bỏ sót một cử chỉ nào của Cường. Lời bài hát rất chung chung, nụ cười của Cường cũng đúng kiểu “ngôi sao”, nghĩa là không dành cho ai cả nhưng đứa nào cũng tưởng dành riêng cho mình. Mưa mỏng hơn, con tàu hành lang vẫn mơ màng trôi, đèn vàng ấm áp vọng ra trong lời hát.

Nghỉ Tết, Cường “ bon chen vào nghệ thuật” đi buôn hoa tận Hải phòng về bán chung với mấy thằng trong nhóm nhạc. Người nhớn nhăn mặt ca cẩm :
"Chúng mày không tính đến hao tổn xe, tiền xăng. Rồi là hao phí sức khỏe. Cứ trưởng dôi ra vài đồng bạc là lãi đấy hả ?”
Mặc kệ, nhóm doanh nghiệp trẻ mặt cứ hơn hớn. Gặp đứa bạn nào cũng cũng thông báo :
“Ra mua cho tao nhé”.

Chiều 30 Tết, cả bọn còn tươi roi rói đứng đầy một góc chợ, gặp em nào xinh xinh đi qua còn tí toét cười nói, bán không để ý đến tiền nong. Một thằng mê mệt vì một mái tóc ngang lưng thướt tha đi qua, cầm một bó to đùng chạy theo, lúc sau thở phù phù quay lại. Bảo :
“Suýt nữa thì tao đã nói: Xin lỗi, cô lừa tôi”.

Tối, mấy cái mặt méo xệch quanh gần trăm bông dơn đỏ ối đã nở toe toét. Cường nêu ý kiến :
“Chia ra, mang về nhà”. Rồi lại hì hụi chia hoa, chia cả tiền. Mỗi thằng nhét túi một nắm tiền lẻ âm ẩm mùi chợ rồi tay ôm hoa, tay cầm lái chạy vèo vèo về nhà. Gần giao thừa, Cường xin bố mẹ đi chơi, lôi cái xe địa hình bỏ xó đã lâu. Bố mẹ thắc mắc :
“Sao con không đi xe máy ?”
Đã thấy thằng con chổng mông gò lưng vù một cái ra đường.

Cường đi rất xa, vòng vèo mãi mới đến nhà lớp trưởng, mà cũng không vào, ngồi dựa xe bên vệ đường nhìn lên cái ban công nhỏ bọc kính mờ. Thấy cái bóng nhỏ nhỏ loay hoay, cửa sổ xịch mở để mùi hương trầm thơm nao nức bay ra. Cường ngồi đấy, lôi bao thuốc bẹp dúm lấy trộm của bố từ sáng ra, châm rồi lại dụi. Giao thừa yên ả, chỉ rộn lên mấy loạt pháo hoa sáng bừng cả trời. Hơn một giờ, đèn trên ban công tắt phụt. Cường thở ra rất mạnh, lầm lũi đạp xe về trong lòng thấy cảm giác gì khó tả, như có cái hạt nứt vỏ, nảy mầm ở đâu đó, mà đau đớn toàn thân.

Sớm mai, nó ôm điện thoại nấu cháo với thằng bạn :
"Mày biết tao cảm thấy thế nào không ? Giống năm ngoái cây mít trường mình có một quả, tao biết là không được hái, nhưng tao vẫn rình. Ngày nào đi qua cũng thấy nó thơm thơm, cũng để ý xem nó to thêm chừng nào . Một hôm đi học, tự dưng không thấy đâu nữa, chắc chú Nguyên hái rồi, tự dưng thấy mất mát một cái gì đó khủng khiếp, chứ chẳng phải là một quả mít.”

Sau Tết, quanh trường hoa dâu da nở đầy, ngòn ngọt như mùi chè đậu đỏ một nghìn một cốc . Hoa bám đầy tóc bọn con gái, đứa nào điệu đàng lấy tay gỡ rón rén là y như rằng mấy thằng con trai im phăng phắc, nhìn say đắm. Lớp trưởng cắt phụt tóc trông như một thằng con trai xớn xác, càng nhỏ bé trong bộ đồng phục rộng lùng thùng. Bọn người mẫu ôm ghì lấy gọn tha thiết :
“Trông như anh Hằng ấy nhỉ ? Anh Hằng ơi, anh Hằng ơi “.
Bọn này bây giờ còn sáng tác ra phong cách rất Tây, lúc nào hứng lên có thể ôm nhau hôn chùn chụt lên má. Má lớp trưởng bớt xanh vì những vệt son môi lờ mờ. Ðã rậm rịch chuyện nộp hồ sơ vào trường nào. Mấy đứa người mẫu ríu rít :
“Viet Nam Airlines hay Pacific ?“
Lớp trưởng lần đầu nói oang oang giữa lớp :
“Tao muốn thành nhà dịch sách . Bọn mày không hiểu cảm giác của tao khi nghe mấy bài hát tiếng Hoa lời hay kinh khủng mà dịch ra cũng chẳng thể nào diễn tả nổi.”
Ðứa nào hóng hớt :
“Ơ, thằng Cường định thi Học viện Hành chính quốc gia đấy. Có khi sau này nó làm chính trị gia còn sếp làm phiên dịch cho nó “ .
Lớp trưởng hơi rớm nước mắt, cúi nhoài người ra cửa sổ, những lá bàng xanh bắt đầu xòe ra ve vẩy như những cái tai của con chó nhỏ múp míp dễ thương.

Cường bùng mấy tiết, không phải để xuống phòng y tế mà là để chuồn ra ngoài bằng cái thang chú Nguyên vô ý để cạnh bờ tường. Quán trà đối diện trường vắng hoe, hai thằng ngồi nhâm nhi, e dè mãi ly trà mát lạnh, dặn nhau: “ Tao còn bẩy nghìn thôi đấy, mày trả tiền thuốc nhé “. Rồi bàn bạc chiến lược : “ Ðánh nhanh thắng nhanh nhé, có mấy tháng thôi”. Thằng bạn tò mò
"Y-R-M-L thật à ?".

Cường đỏ dừ mặt đúng lúc thầy hiệu phó bước vào , hai thằng ngồi thụp xuống sau thùng loa, nghe tiếng thầy hiệu phó sang sảng hỏi chủ quán từ sáng có đứa học trò nào vào đây không. Hú vía !

Cường mang patin đến lớp, giờ nghỉ ngó trước ngó sau rồi trượt vù vù qua hành lang, gửi những cái thư có địa chỉ đích danh lớp trưởng. Lớp trưởng thôi dám ra cửa sổ, chui tọt giữa đám đông cao lớn điệu đà, mặt phơn phớt hồng vì ngượng lẫn sợ hãi. Một người mẫu âm mưu với Cường :

“Mày khao chè đi, hôm nào nó mệt tao sẽ gọi mày xuống phòng y tế thăm nó” .

Âm mưu chưa được thực hiện thì một giờ nghỉ, Cường đang lao vùn vụt qua hành lang bỗng đâm sầm vào thầy hiệu phó. Thầy ngã, trò ngã. Thầy ngơ ngác không kịp hiểu ra sao, trò tuyệt vọng đến mức không buồn đứng lên. Tội lần này cực kỳ to rồi đấy. Cả khối xôn xao, đình chỉ một tuần nhé, nhưng không đưa ra sáng thứ hai vì sợ đàn em lớp dưới bắt chước theo. Hôm mời phụ huynh, Cường đến trước, quần bò áo xanh sơ mi kẻ đi nghênh ngang dọc hành lang, nổi như cồn giữa một rừng quần xanh áo trắng nhợt nhạt. Cái thư gửi lần này có nội dung rất khủng bố:
“Hẹn gặp lúc tan trường để nói chuyện dứt khoát”.

"Chú Nguyên hấp tấp chạy theo, xanh mặt vì đã để một thằng không mặc đồng phục lọt vào. Lúc ra khỏi cổng trường Cường thấy lớp trưởng đứng nép ở cửa sổ trên gác. Tóc xù lên như một con sẻ gầy, không, giống một con két trắng với cái mào dựng lên sau gáy hơn. Tan học, Cường đứng phục ở cổng. Lớp trưởng cuống quít bảo người mẫu

“Mày dắt xe ra cổng cho tao. Chờ ở đầu đường nhé”.

Rồi lén lút vòng ra cổng sau như hoạt động bí mật. Người mẫu dắt xe ra bắt gặp cái nhìn não lòng của Cường, cười cười

“Hỏng rồi ông ơi, nó sợ. Ai bảo ông căng thẳng quá”.

Cường đứng đợi đến khi ca chiều vào học, cổng trường vắng hoe, phố cũng vắng hoe. Nó di đầu mẩu thuốc lá dưới chân 5 lần, đếm kỹ để còn ghi vào bản kiểm điểm lần sau. Rồi tức tối nhìn lên cái đồng hồ cao không bao giờ chạy, bộ quần áo kẻng dính đầy vôi tường mà không biết. Hoa bằng lăng, phượng vĩ và hoàng điệp đã lác đác xung quanh, như cái mũ rậm rì lá, le lói mấy đốm hoa nhỏ mà thơm phảng phất.

Sát giờ thi tốt nghiệp, học sinh đứng chen chân trước cửa mỗi phòng. Cường chạy sầm sập cả mấy dãy, mãi mới tìm thấy lớp trưởng lọt thỏm giữa đám đông. Hất hàm, nó nói trống không
“Xòe tay ra “,

Rồi thả vào bàn tay bé nhỏ mấy cái kẹo bẹp dúm dó, lại co giò chạy mất vì chuông đã le te kêu rồi. Người mẫu cười hi hí :
“Sao kẹo bẹp thế. Chắc là bị bỏ trong túi quần sau rồi. Chắc là chịu một lực nặng 650N “ .
Lớp trưởng cười, có thể là hơi xao xuyến. Những cái kẹo đã hơi chảy nước, nóng ran lên trong tay. Chắc là sẽ rất ngọt, rất dính răng và làm cho cái răng sâu đau tê tê. Như cái hạt bắt đầu nứt vỏ, nảy mầm đâu đó mà đau tê tái toàn thân.

Ngày cuối, liên hoan hai lớp ở nhà người mẫu. Gọi là hai lớp cho oai nhưng chỉ loe hoe mấy đứa tích cực văn nghệ văn gừng, tụ họp làm một bữa cho hết tiền bồi dưỡng hát hò cuối năm. Ðang tá lả uống nước lọc căng phè bụng, chợt đứa nào reo lên nhưng bị người mẫu nhanh tay bịt miệng.

Giữa cái vườn nho nhỏ, ngan ngát hương, Cường đang cúi người, nói gì với lớp trưởng mặt xanh mét, tóc tơ rủ mượt trên trán. Một đứa nói rất hăng, một đứa lắc đầu nguây nguẩy. Rồi đột ngột, Cường cầm lấy tay lớp trưởng, mới đầu còn cố vùng ra nhưng không nổi. Bọn trong nhà suýt rú lên. Có đứa trợn mắt, say sưa như người trong cuộc, bảo đúng kiểu phim Hàn quốc nhé. Người mẫu nhỏ nước mắt, sung sướng đến ngây ngất, cứ lầm bầm câu gì không rõ. Cường đứng thế rất lâu, không nhớ gì cả. Còn cái mầm đâu đó trong tim bắt đầu xòe ra mắt lá đầu tiên, bé tí teo, ngơ ngác nhưng mà hân hoan.

Rồi mùa cũng qua đi. Trên đường Hai Bà Trưng dòng người bận rộn vẫn mải miết trôi. Ngôi trường với hành lang dài như những toa tàu mầu vàng ấm áp ngoằn ngoèo trong vòng sắc màu của điệp, bằng lăng, với phượng vĩ sặc sỡ xung quanh. Có màu của mong nhớ, màu của khát khao những ngày thân ái đã qua ? Trong dòng người cứ trôi qua ấy, ít ra cũng có hai kẻ hay nhìn lên cửa sổ màu xanh ở những toa tàu, ngẩn ngơ và nhớ, ừ rất nhớ. Bây giờ con tàu ấy đã đi về phương nào?

Nỗi nhớ!


“Có những điều trôi qua, có những người trôi qua, có những tình cảm trôi qua, và có những thứ đọng lại trong ta thì đó là nỗi nhớ”

Sáng nay, bước chân xuống đất, cảm nhận nền gạch, ôi lạnh quá!. Vội rút chân lại, chui mình vào chăn ấm, ngồi thu mình vào trong cái ấm áp của tấm mền, ôi sao ấm vậy, ấm như….. vòng tay của người ấy. Lại nhớ!!!

Sao đôi lúc, cái nỗi nhớ như một tên trộm, núp sẵn đâu đó, chờ những khi con tim ta bỏ ngỏ thế là nhảy vào đánh cắp nước mắt của ta. Ghét thật!. Đôi lúc cái lạnh của thời tiết không thể nào so sánh với cái giá lạnh ở trong tình cảm của mỗi con người. Cái lạnh ngoài da có thể lấy áo ấm, lấy chăn bông lấy hộp quẹt đốt lên một ngọn lửa, thế là ấm trở lại, nhưng còn cái lạnh trong tận sâu con người thì sao nhỉ? Không thể dùng áo mặc cho trái tim, không thể đắp chăn cho nó, chỉ cầu mong một ngọn lửa của ai đó thắp lên để nó bớt lạnh mà thôi. Thế nhưng sao người ấy không thể làm được nhỉ, điều đơn giản lắm mà, chỉ cần nói là “mùa đông lạnh đấy, thêm một cái áo ấm nữa nhé!” thì đã mặc cho trái tim một cái áo, hay “Tối trời hay trở lạnh hãy trùm mềm thật kín và hãy nghĩ đến nhau nhé!” có thêm một tấm chăn bông, hay đơn giản chỉ cần nói với giọng run lập cập và chỉ nói được ba tiếng trong thời gian 15 phút “ tớ yêu ấy” thế là bây giờ không cần hộp quẹt nữa mà sẽ là một trận hoả hoạn trong trái tim rồi.

Thế rồi trong tấm chăn bông, ta ôm lấy chính ta, cầm lấy bàn tay của chính mình, để tưởng rằng tay “ấy” vẫn đang nắm, ôm lấy chính mình để khoả lấp vòng tay ai kia, mới thấy rằng Nỗi nhớ sao mà đáng ghét vậy.
Ta đã nhiều lần đạp xe thật nhanh ra phố trong trời mưa với bộ quần áo trên người mà không mặc áo mưa, để không thể phân biệt mình khóc hay chỉ là giọt nước mưa trên trời rơi xuống. Ta chạy thật nhanh trong thời tiết lạnh cắt da, mọi người nói “không binh thường” nhưng ta vẫn chạy, chạy đến khi nào mồ hôi chảy nhiều như nước mắt, đó sẽ là giọt nước mắt của trái tim., hay chạy ra một nơi thật vắng hét thật to lên là “Nỗi nhớ ơi!!!! Ta ghét mi lắm!!! Mi làm ta khóc rồi nè!! Mi hãy đi đi!” nhưng sao không thể nào hét ra tiếng, nó chỉ ầm ừ rồi khóc trong tim ta. Nhưng cuối cùng cũng chẳng thể nào lấy cái lạnh của thời tiêt để làm nguội lạnh đống lửa mà người ấy đã vô tình hay cố ý thắp sáng trong tim ta. Để rồi người ra đi, ngọn lửa cũng không thể tàn, nó vẫn âm ỉ cháy, và chỉ cần 1 lần nữa thôi, chỉ 1 lời nói thôi, chỉ 1 câu hỏi han thôi nó vẫn bùng lên, đốt cháy thêm từng thanh Nỗi nhớ.

Có hôm bật tivi lên, phim Han Quoc , có 1 anh chàng chạy chiếc xe đạp thật nhanh đến nhà người ấy, thời tiết thật là lạnh, và nhà rất xa. Khi cô gái ra mở cửa thì, anh chàng vẫn đang còn thở hổn hển, cô gái hỏi “ sao anh lại tới đây giờ này, đường xa mà trời lại lạnh nữa?”, chàng trai trả lời “ không phải anh tới, mà chỉ có nỗi nhớ em tới và chỉ muốn nhắn với em rằng “ anh yêu em””. Thật lãng mạn. Nhưng thôi kể nữa thì cái tên Nỗi nhớ đáng ghét ấy lại quay lại, nhưng thật lòng chỉ muốn nói là “Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
S.T

Gọi mùa thu bay đi...


MXAT - Hồ tây một chiều thu. Những cơn gió heo may đầu mùa xua tan đi cái nóng ngột ngạt đã trở nên quen thuộc của một mùa hè oi ả. Hà nội dường như mơ mộng, suy tư và đáng yêu hơn. Gió heo may xua tan đi cả những lo toan vặt vãnh đời thường. Ta ngồi đây, một mình nơi quán nhỏ ven hồ. Ta ngồi đây, cô đơn, bàng hoàng khi tuổi 25 ập đến. Anh ở xa. Và ta không muốn ai quấy rầy ta lúc này. Chỉ một mình, nơi ta và anh thường ngồi những đêm hè lấp lánh sao trời, chờ đón những cơn gió mát lành mang đến chút hạnh phúc nho nhỏ, nơi ta và anhtừng chia xẻ những kỷ niệm đã có trong đời để bàn tay thêm chặt. Anh ở xa. Còn ta nơi đây một mình đơn côi nơi quán nhỏ đầy kỷ niệm. Ta nát lòng vì nhớ anh, vì những kỷ niệm cũ tràn về theo những cơn gió heo may lạnh lẽo đầu mùa. Những giọt nắng cuối ngày tắt lịm dần trên mặt hồ êm đềm sóng vỗ, nhường cho màn đêm bao phủ lên những bóng người mờ ảo phía ven hồ. Lòng ta buồn tênh. Chị chủ quán quen thuộc thấy ta lẻ loi nên ra trò chuyện. Nhưng ta miên man nghĩ đi đâu để chị chỉ ngồi một chút rồi lại để ta cô đơn một mình. Ta cảm ơn chị. Bởi lúc này đây hạnh phúc với ta là nôn nao với bao kỷ niệm về anh.

Những cơn gió heo may lướt nhanh làm xao động mặt hồ. Tiếng chuông chùa Trấn Quốc vang xa chợt nhớ những ngày xưa, ngày ta còn là cô học trò với những bông phượng thắm trên tay, trên tóc mỗi độ hè về. Ngày ấy, gió heo may và những chiều hoàng hôn buồn xa vắng cũng không làm ta vơvẩn sầu cô bé ngây thơ ấy. Vậy mà giờ đây ta đã 25, cái tuổi không phải đã già nhưng cũng không còn trẻ nữa. Ta thấy chạnh lòng. Ta đã lớn lên cùng với những chiều hoàng hôn màu xám, không anh.Gió heo may mang hơi lạnh hun hút phố phường. Ta thấy bưồn. Cứ mỗi khi gió heo may về cuộn theo lá vàng rụng đầy góc phố, ta lại thấy cô đơn với bao hoài niệm. Ta biết buồn từ lúc nào? Phải chăng từ lúc biết xao xuyến với ánh mắt người bạn trai cùng lớp, biết xôn xao với hương thơm khác lạ quả táo mèo vàng ươm đầy bao kỷ niệm tình đầu.

Tuổi học trò ta cô đơn. Chưa một ngày ta được vui trọn vẹn niềm vui của một đứa trẻ bình thường. Cho đến khi ta là sinh viên. Tan trường ta thường cùng lũ bạn thân lang thang nhặt những cánh hoa vàng không tên rụng xao xác ven hồ, ngắm nhìn những cánh hoa mờ phía xa xôi và chờ đón cánh buồm đỏ thắm có chàng hoàng tử đến đón mình. Phía chân trời xa xôi ảo mộng bầy sâm cầm chao liệng là cả thế giới thần tiên với ta ngày ấy. Anh không đẹp. Không đến với ta trên một cánh buồm đỏ thắm. Anh đến với ta giản dị như bông hồng trắng tinh khiết Anh tặng ta ngày anh nói lời yêu. Anh đến với ta nhẹ nhàng, nồng ấm lời ca Anh tặng ta chiều xưa ấy. Cám ơn lời ca da diết của Trịnh Công Sơn, cám ơn giọng ca Khánh Ly da diết, nồng nàn làm xôn xao trái tim người.Quả thật gió heo may đã về. Và chiều tím đang buông dần trên con đường Thanh niên quen thuộc của chúng mình. Và ta chợt thấy yêu Hà nội đến thế. Nhớ những ngày trên đất bạn, sao ta cô đơn vì thiếu vắng Hà nội, một Hà nội nhỏ nhoi, với bao kỷ niệm thân thiết trong đời. Sao cha mẹ sinh ta ra vào mùa thu. Có phải vì thế mà chưa khi nào ta vui trọn vẹn. Cho đến một ngày ta thấy anh thì anh lại rời bỏ ta đi xa...Bên ấy đông cũng đã về. Những bông tuyết đầu mùa có làm anh giá lạnh? Ta thương anh với bao lận đận trong đời. Ta cần Anh. Như giờ đây ta cần anh bên cạnh, lặng lẽ không nói, có cảm giác kề bên và nhìn ngắm Hồ tây chờ đón đông về...Bỗng nhiên ta chợt nhớ đến vòng tay mạnh mẽ của anh. Đôi khi, chỉ một vòng tay ấy đã là hạnh phúc.

Gió heo may xao xác mặt hồ. Những cánh buồm trắng cô đơn trôi dạt trời chiều. Thành phố lên đèn. Chợt nhớ Hồ tây một chiều thu ấy, ta có nhau. Những chiếc lá vàng cuối cùng thu rắc dây Hà nội phố nhỏ. Ta đã từng khóc thương cho một mùa thu vàng xa mối tình đầu. Ta và anh đều đã có một mùa thu. Và khi nó ra đi là cả hai khoảng trời trống trải. Anh nhìn ta không nói. Chỉ bàn tay vạm vỡ ôm vai ta thật chặt. Ta ấm lòng. Ta xin cảm ơn anh.

Ta mơ một ngày ta gặp lại anh. Lặng lẽ đến bên anh, ta nói:

-Em cần anh

Và ta biết, Anh sẽ trả lời ta giản dị:

-Anh cần em.

Ánh đèn quán cà phê bên đường chợt nhòe trước mắt ta. Tiếng du thuyền Hồ tây vang xa, reo rắt nỗinhớ cồn cào. Ta nhắm mắt lại, cho cơn gió lạnh đầu mùa lướt qua để lại cảm giác mát lạnh dễ chịu. Ta mơ theo làn gió ấy, ta đến bên anh, ôm lấy đôi vai thân quen mạnh mẽ ấy, đem lại chút hạnh phúc nhỏ nhoi cho người đàn ông của mình.

Tiếng hát Khánh Ly vang xa từ quán nhỏ ven hồ.

Vâng, hãy để cho những cơn gió heo may ấy gọi mùa thu bay đi...

Hà nội, đầu hè 1993
Gọi mùa thu bay đi

Thursday, August 16, 2007

Một câu nói, một đời người


Đây là câu hai người họ nói nhiều nhất trong đời, và cũng là câu mà cả cuộc đời họ chẳng thể nói xong: "Anh Yêu Em".

Câu nói hàm chứa vô vàn điều, giải thích thế nào cũng không thể hiểu hết. Câu nói người đời thích nghe nhất.

20 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Má cô đỏ, dùng tay che mặt, nhẹ nhàng mắng một câu "Anh thật xấu". Rồi dùng dằng như muốn bỏ đi.

25 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Cô e thẹn ngả vào lòng anh, đưa tay đấm nhẹ vào ngực anh nói "Anh thật tốt". Năm đó hai người họ....

30 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Cô cười hỉ hả nói: "Thế thì thực hiện bằng hành động đi, giúp em trông con".

40 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Cô nhìn anh một cách kỳ quái nói "Nhanh nói đi, đem tiền cho cô nào rồi phải không?"

50 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Cô chầm chậm hồi tưởng lại đêm tân hôn 25 năm về trước, lúc đó vì anh mà cô đã hát bài Hoa hảo Nguyệt hợp.

70 tuổi: Một buổi chiều, ông và bà nằm trên chiếc trường kỷ. Ông nói "Tôi yêu bà". Bà nhìn ông nồng nàn, khuôn mặt tràn đầy sự mãn nguyện, bàn tay gầy guộc của hai người thuỷ chung vẫn nắm chặt không buông.

Anh yêu em, câu nói sao hay thế, đến mức để lòng người rung động cả một đời.

P/S: Đời người ngắn ngủi được mấy mươi năm, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, nên yêu thì yêu...


Mochino (sưu tầm)

Monday, August 13, 2007

Này anh, em đang khóc đấy

Anh sẽ nhăn mặt "Lại khóc nữa rồi". Ừm! Thế đấy, em đang khóc thật! Sáng nay là buổi sáng của ngày 8/3, tự nhiên trời mưa, và tự nhiên em khóc...

Anh sẽ lắc đầu: "Mệt em quá, có chuyện gì đâu mà khóc..."
Thế đấy, thế mà em cứ khóc đấy.
Tại sao lại không thể khóc khi mà người ta có thể ăn nửa bữa, ngủ nửa giấc, đi nửa đường nhưng không thể yêu bằng nửa trái tim, buồn một nửa nỗi buồn và khóc bằng nửa giọt nước mắt?

Anh biết không, mới ngày hôm kia con đường em đi làm về vẫn lặng lẽ như nó vốn thế mà ngày hôm qua đã dần nhộn nhịp với những sắc hoa mọc lên hai bên đường. Người mua, người bán, và cả những người lặng lẽ quan sát như em. Hình như ai cũng đang hân hoan với những suy nghĩ của mình.

Người mua thì hạnh phúc vì họ đang chuẩn bị một món quà để làm cho ai đó hạnh phúc, có thể là vợ, là mẹ, là người yêu...
Người bán cũng hạnh phúc không kém khi bán được hàng, khi nghĩ rằng bán xong lô hàng này là họ có một số tiền nho nhỏ.
Còn người đã được, đang được, và sẽ được nhận những món quà này thì chắc chắn luôn hạnh phúc.


Đó có thể là món quà của đứa con trai mới lớn, bình thường ngố thế vậy mà ngày hôm nay cũng biết mua quà cho mẹ.
Đó có thể là món quà của anh chồng bình thường khô như ngói vậy mà hôm nay cũng biết tặng gì đó cho vợ.
Đó có thể là cậu bạn thân bình thường vẫn xưng "tao" gọi " mi" vậy mà hôm nay cũng len lén giấu vào ngăn bàn món quà nhỏ cho cô bạn gái.
Đó có thể là anh người yêu bình thường lẻo mép vô tâm thế mà ngày hôm nay cũng ngượng ngùng ấp úng trao cho người yêu một bông hoa.

Hình như những ngày lễ là những ngày dành cho sự yêu thương lên ngôi. Tình yêu thương được cho đi và nhận lại trong tiếng cười, trong niềm vui, và trong cả những giọt nước mắt hạnh phúc vì bất ngờ.

Vậy mà em lại buồn, lại khóc, anh biết không?
Em biết anh không phải là người là lãng mạn.
Em biết anh sẽ rất ngại ngùng khi "tự dưng cầm hoa hoặc quà đi giữa đường".
Em biết anh không thích "bày đặt, mình yêu nhau lâu rồi chứ có phải còn tán tỉnh nữa đâu".
Em cũng biết thỉnh thoảng xui xẻo hầu bao của anh không được rủng rỉnh vào những ngày này.
Em biết anh bận rất nhiều việc và luôn phải suy nghĩ rất nhiều thứ...
Và em cũng biết anh rất yêu em chỉ có điều anh không biết cách bày tỏ mà thôi. Em biết hết, cái gì em cũng biết, cũng hiểu.

Nhưng em vẫn cảm thấy chạnh lòng, thấy tủi thân bởi em là con gái, dù sao đi nữa em cũng là con gái.

Em cũng thích được nhận hoa và quà vào những ngày này, em có người yêu cơ mà. Em không cần một bó hoa thật to, thật đẹp. Em không cần một món quà thật đắt tiền. Em chỉ cần đó là quà của anh, là hoa mà anh chọn. Đó là tất cả những gì mà anh đã mất công suy nghĩ, chuẩn bị bằng tình yêu và bằng sự mong muốn sẽ làm cho em vui, sẽ làm cho em bất ngờ.

Những ngạc nhiên nho nhỏ luôn là yếu tố làm nên tình yêu và nuôi dưỡng tình yêu. Em biết anh đã chở em đi chơi, mua hoa cho em sau một hồi em nói xa nói gần, thậm chí "đạo diễn" luôn cho anh tiết mục sẽ tặng cho em như thế nào.

Em biết anh đã làm thế không phải để làm cho em vui , em bất ngờ mà để chiều lòng em, để em khỏi giận dỗi. Buổi sáng em đã dậy rất sớm chỉ để nghe tiếng gõ cửa, em đã đợi anh đến với một bó hoa đặt trước của phòng khi em còn ngái ngủ. Em đã biết trước kịch bản vậy mà vẫn hồi hộp.

Vậy mà anh ngủ quên, không thèm dậy sớm. Em phải nhắn tin gọi anh dậy, vì sợ "kịch bản" bị bể thì ít mà là vì sợ anh chở em đi làm muộn thì nhiều. Anh đến, chẳng cầm hoa đem vào cho em, em còn phải ra tận xe anh để lấy, một bó hoa được gói vội vàng và cẩu thả, chỉ có màu hoa là đúng màu em thích.

Em không chê, em biết anh đã cố gắng, và con trai thường vụng về trong những việc này em có thể thông cảm cho anh mặc dù em là người thích sự hoàn hảo và chu đáo, em đã không nhìn thấy sự thành tâm trong món quà của anh.

Ngày hôm qua có một anh bộ đội còn mang nguyên cả quân phục đem hoa đến tặng chị hàng xóm, em đã thấy niềm hân hoan trong mắt anh ấy, cả vẻ ngượng ngùng đáng yêu khi nhờ em gửi hoa lại cho chị vì không có chị ở nhà. Có lẽ anh bộ đội ấy còn cảm thấy hạnh phúc hơn cả người nhận hoa là chị hàng xóm.

Em không biết anh ấy có phải là người chị ấy yêu không nhưng em biết rằng trong ngày này anh đã nghĩ đến chị và muốn làm cho chị hạnh phúc. Vậy tại sao anh không thế, trong khi anh may mắn hơn anh ấy vì anh là người em yêu.

Em xin lỗi khi nhận hoa của anh mà phụng phịu.
Em xin lỗi khi trách anh như thế này.
Xin lỗi. Xin lỗi anh nhé...!

Nhưng hãy nói cho em nghe em có quá tham lam không khi đòi hỏi anh quá nhiều như thế?
Em có ích kỉ không khi luôn chỉ nghỉ đến cảm giác của mình?
Em có tệ không khi yêu anh mà không hiểu và chấp nhận cá tính và con người vốn có của anh?

Em biết anh luôn yêu thương và quan tâm đến em trong suốt 361 ngày trong một năm (trừ 4 ngày lễ). Bởi vì với anh ngày nào cũng giống nhau khi em đã là người yêu của anh.

Đừng thế chứ anh! Nếu không thể làm một ngày bình thường trở nên đặc biệt thì cũng đừng làm một ngày đặc biệt trở thành bình thường. Em biết anh yêu em theo cách của anh nhưng anh không sợ sao khi một ngày nào đó em cảm thấy cái cách mà anh yêu em không phù hợp với em nữa và em sẽ chán, sẽ rời xa anh...

Em biết anh bận nhưng tối nay hãy dành cho em vài phút để suy nghĩ về những điều này nhé, anh thương yêu!


Thảo Nguyên

7 bí mật của đàn ông

Đàn ông có những bí mật nếu không nói ra, chắc chắn các cô các bà chẳng ai biết, và dĩ nhiên họ sẽ không bao giờ dám “tự thú trước bình minh”. Danong.com xin được “vạch áo cho người xem lưng”, xin quý anh quý ông…thông cảm.

Bí mật thứ nhất: Không hết mình khi làm “chuyện ấy”

Các bà các cô đừng tưởng rằng khi “thực thi” cái “chuyện ấy”, cánh đàn ông sẽ dồn hết “tâm huyết” vào cuộc. Thật ra, đa phần là họ đang “bận” suy nghĩ một chuyện khác. Dĩ nhiên không phải một hình bóng phụ nữa nào đó, mà chính xác là một chuyện gì đó chẳng hề liên quan đến sex nhưng đảm bảo vẫn không làm mất khí thế “sa trường”. Có thể là một trận bóng đá sắp diễn ra vào rạng sáng ngày mai, hay một cuộc đua xe mà họ tưởng tượng mình là một cua-rơ “bách chiến bách thắng”.

Một chàng thú nhận: “Đó là cách chi phối sự tập trung để cuộc vui không kết thúc quá sớm. Khi nghĩ đến những vấn đề ngoài sex, tôi luôn duy trì tốt “độ bền” và đương nhiên, bà xã cũng…hài lòng hơn”.

Bí mật thứ hai: Điệu hơn phụ nữ

Cánh đàn ông luôn miệng chê người yêu hay vợ mình trang điểm quá lâu, mất thời gian nhưng kỳ thực, chính họ còn…điệu hơn phụ nữ.

Nếu thấy một chàng nào đó ở trong toilet từ 15 phút trở lên thì cứ chắc chắn rằng, anh ta đang…o bế diện mạo của mình. Họ có thể mất cả mười phút chỉ để chải đầu hoặc cạo râu; đứng trước gương “nhìn ngang ngó dọc” để kiểm tra gương mặt của mình. Không những thế, ngay đến chuyện thay đồ, đa phần cánh đàn ông cũng mất khá nhiều thời gian để chọn lựa, ngắm nghía. Đương nhiên là họ “hơn” phụ nữ ở chỗ chuẩn bị công việc này trước cả ngày.

Bí mật thứ ba: Rảnh là… “xử”.

Theo thăm dò, có từ 80-95% đàn ông giữ thói quen thủ dâm, cho dù đã lập gia đình. Bởi đó là một công việc “có thể làm” và “thích làm” nên các ông các chàng cứ rảnh là… “làm”.

Bí mật thứ tư: Sĩ diện

Nếu sex là “niềm đam mê” lớn nhất của cách đàn ông thì sĩ diện là điều họ quan trọng nhất. Nói rõ hơn, họ chẳng bao giờ tự nhận mình kém cỏi trong bất cứ chuyện gì, từ chuyện lặt vặt đến chuyện…trên giường. Khi nghe một chàng nào đó thao thao bất tuyệt về “tài năng” làm “chuyện ấy”, hoặc khoe khoan mình đã chinh phục bao nhiêu phụ nữ thì đừng vội kết luận chàng nói xạo hay nói dốc. Mà hãy thông cảm, tại tính sĩ diện của chàng quá lớn đấy thôi.

Bí mật thứ năm: Mê mùi

Khứu giác đàn ông đặc biệt nhạy cảm, nhất là đối với những mùi hương tỏa ra từ cơ thể của người phụ nữ mà họ yêu. Khi một chàng nhớ người yêu, cái mà họ “thèm” nhất chính là mùi nước hoa hay mùi tóc… của nàng. Bởi thế, bất chợt vào lúc nào đó các nàng nhận được điện thoại hay tin nhắn của chàng thì chắc chắn rằng chàng vừa nghe thấy mùi quen quen của nàng tỏa ra từ…người phụ nữ tình cờ gặp ngoài đường, trong quá ăn hay tại nơi làm việc.

Bí mật thứ sáu: Giấc mơ làm cha

Nếu bảo rằng chỉ có người phụ nữ khao khát được làm mẹ, còn đàn ông thì không là điều không công bằng. Cánh đàn ông khi đến tuổi trưởng thành cũng luôn giữ trong lòng giấc mơ làm cha. Thấy một đứa bé xinh xắn, kháu khỉnh là họ…ước thầm ngay: “Giá mà nó là con mình!”. Đó cũng chính là nguyên nhân dẫn đến sự mừng rỡ đến…phát rồ của các chàng vừa lập gia đình khi biết tin vợ mình mang thai.

Bí mật thứ bảy: Khát khao được… “tám”


Hai người phụ nữ gặp nhau có thể nói với nhau đủ mọi thứ trên đời. Thế nhưng hai người đàn ông đối thoại với nhau, đề tài của họ luôn bị hạn hẹp. Đó là do tính cách của đàn ông không muốn trở thành “ông tám”. Song kỳ thực, họ rất muốn được “tám”, chỉ có điều không phải lúc nào cũng gặp được người cùng “tần số” để mà buôn chuyện như phụ nữ.

Nụ hôn và những sự thật thú vị


Mọi người hầu như ai cũng biết phải hôn thế nào. Nhưng vấn đề ở đây là bạn có nhận thấy có nhiều thực tế và chi tiết khá thú vị về một nụ hôn giữa hai người yêu nhau?

1. Một hành động hôn làm cho 29 cơ mặt cử động. Nói cách khác, hôn là một cách có thể phát huy hiệu quả ngăn ngừa nếp nhăn.

2. Những người yêu nhau trao đổi nước bọt có chứa nhiều chất như chất béo, muối khoáng, protein trong khi hôn. Theo những nghiên cứu mới nhất, sự trao đổi trên thúc đẩy quá trình sản sinh kháng thể chống lại các tác nhân gây bệnh khác nhau.

3. Như một quy luật, 66% người nhắm mắt khi hôn. Số còn lại thích nhìn những xúc cảm thể hiện trên khuôn mặt của người mình yêu.

4. Một nụ hôn nhanh lãng mạn làm tiêu hao 2-3 calo trong khi sẽ phải tốn hơn 5 calo cho một nụ hôn dài kiểu Pháp.

5. Độ nhạy cảm của môi cao hơn 200 lần so với các đầu ngón tay.

6. Có người nghĩ rằng những người đàn ông thường hôn tạm biệt vợ trước khi đi làm sống lâu hơn những người chỉ làm mỗi việc đóng cửa thay vì thể hiện tình cảm tới 5 tuổi. Hơn thế nữa, những người chồng lạnh lùng kia còn dễ bị tai nạn giao thông hơn.

7. Sự âu yếm nồng nhiệt trong khoảng 90 giây sẽ làm tăng huyết áp và khiến mạch đập nhanh hơn. Nó cũng làm tăng lượng hormone trong máu và giảm 1 phút tuổi thọ.

8. Nụ hôn kiểu Pháp được người bản xứ coi là "điểm gắn kết hai tâm hồn". Không chỉ môi hoạt động mà lưỡi cũng tham gia vào quá trình hôn. Những con người Pháp đã phát kiến ra một kiểu hôn đam mê khác mà chỉ có sự tham gia của lưỡi.

9. Đối lập với niềm tin phổ biến, người Eskimo rất hiếm khi chạm và cọ xát mũi khi thể hiện tình yêu. Đôi môi họ chỉ mở một chút khi hai người hôn nhau. Tiếp đó, họ hít sâu rồi thở ra trong khi môi vẫn ngậm. Sau khi "nhấm nháp" hương vị của nhau, người này sẽ ấn mũi vào má người kia khoảng 1-2 phút.

10. Ở Nhật, Đài Loan, Trung Quốc và Hàn Quốc, hành động hôn nhau nơi công cộng luôn khiến người khác khó chịu. Một nụ hôn cổ điển của Nhật Bản dường như được tạo ra để chỉ trích sự phóng túng về đạo đức của phương Tây. Nó giống như một kiểu thầm thì tẻ nhạt mà giới trẻ Xô Viết thường làm từ hồi thập niên 70. Hai người Nhật yêu nhau được răn rằng cần duy trì khoảng cách trước khi dám cúi đầu và hôn vào môi dù chỉ 1 giây.

11. Cơ thể khi tham gia vào quá trình hôn sản sinh ra một chất có công năng lớn hơn 200 lần tác động của chất gây nghiện. Đó cũng là lý do vì sao những người hôn nhau có thể trải qua cảm giác hứng khởi và hạnh phúc khi làm chuyện này.

12. Hôn có thể giúp phụ nữ thư giãn và giảm stress.

13. Trung bình, mỗi người dành 20.160 phút (khoảng 2 tuần) trong cuộc đời cho việc hôn.

14. Một nụ hôn kéo dài 1 phút có thể giúp cơ thể tiêu thụ 26 calo.

15. Nhiều người trên thế giới có nụ hôn say đắm đầu tiên trước khi bước vào tuổi 14.

Wednesday, August 8, 2007

Nhẫn đính hôn

Anh yêu,

Điều khiến em hạnh phúc nhất hôm nay, hồi hộp nhất hôm nay là được anh trao nhẫn đính hôn và em, em cũng được trao nhẫn đính hôn cho anh!

Chiếc nhẫn tuy nhỏ bé nhưng nó rất có ý nghĩa đối với cuộc đời em. Em đã có anh và chúng mình đã có đôi rồi đấy.

Em thấy cảm giác khang khác trên tay.
Ngón tay áp út không còn cảm giác trống trơn nữa.
Ở đó đã hiện hữu một chiếc nhẫn nạm đá trắng rất đẹp và vừa vặn.
Ở đó, trên đôi bàn tay và trong con tim em có thêm phần trách nhiệm với cuộc sống bên anh với tình yêu của chúng mình.
Ở đó, đôi bàn tay em đã tìm thấy bàn tay có một chiếc nữa giống như thế để ghép thành một đôi, để lấp đầy những kẽ ngón tay trên một bàn tay.
Ở đó, em đã tìm thấy một người đàn ông yêu em thật lòng, sẵn sàng chia sẻ với em hạnh phúc và khó khăn trong cuộc sống.
Ở đó, em đã tìm thấy một người chồng lý tưởng, một tình yêu vĩnh hằng.
Nơi đó, em có anh.

Khi anh đưa tay ôm lấy em, nắm chặt tay em, cuộc sống đã có lứa đôi. Cuộc sống không còn cô đơn nữa, tâm hồn em đã trao anh và con tim khối óc này đã thuộc về anh.
Anh hãy tin vào điều đó, anh yêu!

Em không biết diễn tả cảm xúc lúc này thế nào, hạnh phúc lắm, xúc động lắm. Người ta nói có thể khóc trong sung sướng, em thấy điều này thật khó, nhưng bây giờ đây, em đang trải qua cảm giác này.
Sống mũi cay cay và mắt ngân ngấn nước.

Cảm ơn anh đã cho em những phút giây hạnh phúc!
Em yêu anh!

Mun_Lawley_Forever

Tuesday, August 7, 2007

Tình yêu là cốc nước trắng

Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước. Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi:

- Đố bạn Tình yêu là gì?
Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói:
- Chị cho em một ấm trà, một cốc cà phê đen, một cốc cà phê sữa, một ly rượu vang và một ly champagne.

Sau khi mọi thứ đã được mang ra, chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên. Anh ta nói:
- Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nước thứ ba thì sao?
Tình yêu không như ấm trà bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu.

Anh ta lại nhấp một ngụm cà phê đen và nói:
- Tình yêu mang hương vị của cốc cà phê này. Lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần vào mỗi người.

- Nhưng tình yêu không như cốc cà phê sữa. Uống cà phê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngọt, vị ngọt của nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không như vậy.
Dứt lời anh ta đổ cốc cà phê ấy đi và nói:
- Tình yêu như ly rượu này, nó thật nồng nàn, ấm áp và êm đềm.

Anh ta lại uống ly champagne.
- Không! Tình yêu không thể là thứ nước khai vị chua loét này được.

Chàng trai lo lắng vì không tìm được câu trả lời. Bất chợt anh ta nhìn thấy cốc nước trắng trên bàn. Anh ta reo lên.
- Đúng rồi, hãy nhìn cốc nước kia, nó thật tinh khiết và giản dị. Rượu, cà phê và trà cũng phải bắt nguồn từ nước. Tình yêu cũng như vậy, cái nồng nàn, ngọt ngào, êm đềm và cay đắng cũng phải xuất phát từ lòng chân thành và những điều giản dị nhất. Bạn ạ!

Tình yêu là cốc nước trắng.
Cô gái ngồi im, đôi mắt mở to.
Và rồi cô từ từ nhấc ly nước lên và từ từ đặt vào tay chàng trai.
Chàng trai đã hiểu rằng, anh ta đã có một câu trả lời đúng...

hongchampagne_ lanhdam

Monday, August 6, 2007

Vợ chồng phải chấp nhận cá tính của nhau

Giadinh.net - Dân gian có câu: “Ghét của nào trời trao của ấy”. Trong đời sống hôn nhân , chị em phụ nữ cảm thấy rất rõ điều đó. Phụ nữ thường soi chồng nhiều hơn, kỹ hơn đàn ông soi vợ, từ nết ăn, nết ở, từ cách chải đầu đến cách ăn mặc đều bị soi cả. Vì thế mà các bà xã phát hiện ra rất nhiều sự trái tính trái nết của đức lang quân.

Còn đàn ông thì suốt ngày vùi đầu vào công việc, xem công việc là trên hết nên không chú ý đến những việc lặt vặt, lại càng không để ý đến sự thiếu hài lòng của vợ.

Vì thế, đàn ông ít khi nhận xét tỉ mỉ về vợ mình. Trong các phiên toà xử ly hôn, các bà vợ kể hàng giờ liền về những khuyết điểm của chồng, còn các ông chồng thì nói rất ít. Khái niệm không hợp nhau dẫn tới ly hôn chủ yếu là không chấp nhận được cá tính của nhau. Hôn nhân là một sự chấp nhận. Bạn lấy chồng là lấy một người đàn ông có tất cả những tính tốt và những tính chưa tốt, thậm chí rất khó chịu. Bạn không thể bắt chồng bỏ tính này, phát huy tính kia cho vừa lòng bạn được.

Cá tính là một thứ gần như không thay đổi được. Và đã không thay đổi được thì tốt nhất là phải chấp nhận, tập làm quen, tập sống chung với những cá tính khác mình. Sống hoà thuận được với người có cá tính khác hẳn mình mới là người thông minh và khôn ngoan. Đây cũng là nghệ thuật sống trên đời, vì người cá tính giống mình thì rất ít còn người có cá tính khác mình, thậm chí ngược hẳn với mình thì rất nhiều. Nếu bạn không biết sống chung với cá tính của chồng thì sớm muộn gì cũng phải chia tay và người đầu tiên cảm thấy nỗi đau của thất bại chính là bạn.

Chê ít, khen nhiều

Một hiện tượng phổ biến của các bà vợ là hay chê chồng, chê vụng về, hôi khét, luộm thuộm, bừa bãi... Không phải với chồng mới chê mà các bà khi ngồi buôn dưa lê với nhau cũng hay chê chồng.

Tuy nhiên chê chồng không phải là không yêu chồng mà muốn chồng ngày càng hoàn hảo hơn, song chê chồng không phải là nghệ thuật giữ chồng mà trái lại muốn giữ chồng thì phải khen anh ta thật nhiều.

Thật ra, trong cuộc sống vợ chồng, đức lang quân của bạn cũng có rất nhiều điều đáng khen, song vì các bà xã không để ý khen chồng nên không nhìn ra những điểm đáng khen ấy mà thôi. Ngay cả khi chồng bạn làm hỏng một việc nào đó nhưng có thể vẫn có chỗ để được vợ khen.

Cuối ngày, trên đường về nhà, anh ta ghé vào chợ mua một cân thịt bò nhưng hoá ra lại là thịt ngựa thì chồng bạn vẫn có chỗ đáng khen, ấy là tinh thần tự giác muốn tham gia việc nhà giúp vợ. Còn việc mua nhầm miếng thịt chỉ là do thiếu kinh nghiệm thôi. Nếu bạn nở một nụ cười thật tươi và khen chồng một câu rồi chỉ cho anh ấy biết cách phân biệt giữa thịt bò và thịt ngựa thì tình cảm vợ chồng sẽ êm đẹp hơn nhiều khi bạn nhìn chồng bằng ánh mắt “mang hình viên đạn” và thả ra một cái “dùi đục chấm nước mắm cáy”: “Ngu thế! Đây là thịt ngựa chứ không phải thịt bò”.

Đàn ông giống trẻ con ở chỗ hay vòi vĩnh và thích được khen. Các bạn nên nhớ đặc điểm này, đừng tiếc lời khen chồng. Khi bạn khen chồng tức là bạn đã đo chồng bằng một cái thước mới cao hơn và chồng bạn sẽ cố gắng lớn lên để bằng cái khuôn thước đó.

Nhật Khánh

Friday, August 3, 2007

Rau má phòng chữa nhiều bệnh


Rau má hết sức dân dã gắn bó gần gũi với đời sống của các dân tộc trong đại gia đình Việt Nam và các dân tộc trên thế giới. Dân ta có câu “Đói ăn rau mưng rau má, đừng ăn quấy quá mà hại vào thân”. Xuất thân là rau dại, mọc hoang khắp nơi nay đã được nhiều nước trồng để làm thuốc. Rau má có tên khoa học là Centella asiatica (L) Urb. Có nhiều loại rau có tên má tránh nhầm lẫn vì có loại ăn độc. Càng ngày rau má càng được các nhà khoa học trong và ngoài nước phát hiện thêm nhiều công dụng quý giá. Đối với nền y học Đông phương, rau má đã có tên trong các cổ thư như Bản thảo cương mục, Bản thảo cầu nguyên, Đường bản thảo, Dược tính luận, Bản kinh, Biệt lục và Nam dược thần hiệu của Tuệ Tĩnh, với các tên liên tiền thảo, tích tuyết thảo.

Theo Đông y: Rau má vị đắng tính hàn. Vào 3 kinh can, tỳ và thận. Có công dụng thanh nhiệt, lợi thấp, tiêu thũng, giải độc, lợi sữa. Dùng chữa rất có hiệu quả các bệnh về mùa hè, tiết tả, lỵ, vàng da do thấp nhiệt, đái khó, đái đỏ, đái ra máu, đi ngoài ra máu, ho ra máu, nôn ra máu, họng viêm, mắt đỏ, dị ứng mẩn ngứa, nhọt độc, lở loét, bỏng...

Một số kinh nghiệm dùng rau má trong nhân dân

Trúng nắng (trúng thử): Cảm nắng do ở ngoài nắng lâu, bị nhức đầu, chóng mặt, hoa mắt, buồn nôn thường xảy ra vào mùa hè nắng hun đốt. Lấy 1 nắm rau má tươi rửa sạch, giã nhuyễn lấy nước cốt pha loãng, thêm vài hạt muối uống. Hoặc nước cốt rau má hòa nước bột sắn, đường phèn để uống. Bã đắp lên trán và thái dương, lấy khăn buộc lại.

Giải nhiệt chữa rôm sẩy, mẩn ngứa, mụn nhọt... Rau má tươi giã (hoặc xay) lấy nước uống (30-100g) hằng ngày (có người cẩn thận dội qua nước sôi). Có nơi phối hợp rau sam, kinh giới.

Bệnh sởi: Rau má 30-60g, sắc uống. Có thể phối hợp rau rệu...

Tiêu chảy mùa hè (do trúng thử): Rau má 30g, sắc với nước vo gạo uống.

Sốt xuất huyết: Rau má tươi 30-100g, sắc uống, có thể thêm cỏ mực.

Đái ra máu: Rau má và ích mẫu thảo mỗi thứ 1 nắm giã nát lấy nước uống.

Táo bón: Rau má 30g giã nát uống nước, bã đắp lên rốn.

Vàng da do thấp nhiệt: Rau má 30-40g. Đường phèn 30g sắc uống, có thể thêm ít nhân trần...

Áp-xe vú (giai đoạn đầu): Rau má và vỏ quả cau sắc uống. Nếu uống được rượu pha thêm một chút hiệu quả càng cao.

Hành kinh đau bụng đau lưng: Rau má khô tán bột, ngày uống 2 thìa con (thìa cà phê 15g).

Trẻ biếng ăn, còi cọc, đại tiện phân sống: Rễ rau má 1 nắm to rửa sạch để cho thật ráo nước, sao khô, tán bột cho vào cháo hoặc nấu chung với bột gạo thành cháo. Có thể phối hợp bột củ mài.

Giải độc các loại ngộ độc sắn, nấm: Rau má giã lấy nước uống, có thể cho thêm đường phèn.

Rau má trong một số công thức mới

- Toa căn bản: Rau má 8g, rễ cỏ tranh 8g, cỏ mực 8g, cỏ mần trầu 8g, ké 8g, lá muồng trâu 4g, củ sả 4g, gừng tươi 4g, vỏ quýt 4g, cam thảo nam 8g.

- Hoàn dưỡng âm: Làm thuốc bổ trẻ em, người già yếu, mới ốm dậy. Rau má, lá dâu, vừng đen, củ mài lượng bằng nhau, làm hoàn 5g, ngày 2 lần x 1 viên.

- Trà hạ áp: Rau má 16g, lá dâu 12g, rễ nhàu 16g, rễ cỏ tranh 12g, rễ kiến cò 12g, lá tre 12g, làm hoàn hoặc trà uống hằng ngày.

Theo y học hiện đại, phân tích hóa học thấy rau má có nhiều chất nằm trong các nhóm glucozit, saponin.

Nghiên cứu thực nghiệm thấy rau má có tác dụng ức chế thần kinh trung ương, chống co thắt cơ trơn (tuần hoàn, hô hấp, tiêu hóa, giảm đau). Rau má kích thích quá trình sinh trưởng tế bào da, tăng sinh mạng lưới tuần hoàn của tổ chức liên kết, làm cho vết thương mau lành. Rau má có tác dụng kháng khuẩn rất rõ rệt.

Gần đây các nhà khoa học còn liên tục khám phá thêm nhiều tác dụng quý giá của rau má như cải thiện vi tuần hoàn chữa thiểu năng tĩnh mạch chi dưới, chống ôxy hóa, chống lão hóa, bổ dưỡng não tăng cường trí nhớ và nhiều tính năng công dụng khác đang được nghiên cứu. Rau má phối hợp với nghệ dạng viên bao phim với công dụng lợi mật, thông mật, còn mở rộng thêm công dụng giảm béo, giảm mỡ máu...

Rau má trong nền văn hóa ẩm thực Việt Nam: Các món rau má tươi sống (chấm tương, nước cá kho) rau má trộn rau sam với giấm, rau má luộc, nấu canh, rau má khô nấu nước uống hằng ngày. Sau đây là một số món ăn đặc hiệu từ rau má:

Món chè rau má để bồi dưỡng sức khỏe thường xuyên. Chè rau được nấu bằng rau má (cả rễ củ), rau cải trời, rau muống, rau mồng tơi, rau dền, lá cách, lá sâm, đọt nhãn lồng (đọt dây lạc tiên), rau chay lượng bằng nhau có thể cho thêm vài lát gừng. Tổng lượng 500g. Bắc nồi đun 1 bát nước cho sôi rồi cho rau má vào trước đến khi rau má chín lấy ra 1 ít rồi cho các rau khác vào tiếp, đun cho nhừ, chắt lấy nước ra đổ vào bát nước rau má sẽ được một bát nước đặc thơm nức, có vị ngọt... Vừa uống nước vừa ăn cả rau. Nên ăn vào buổi sáng, trưa, tránh ăn tối và dùng món này tốt vào mùa khô. Món ăn này có tác dụng phục hồi sức khỏe, chống suy nhược thần kinh, khiến cho tâm trí thoải mái, quên hết mọi ưu phiền... ăn ngon miệng, ngủ ngon giấc, kích thích lao động, sáng mắt, da dẻ hồng hào...

Món ăn rau ghém tập tàng của các dân tộc Mường, Thái... Rau má, rau dền, rau dệu... rửa sạch, đồ chín. Cho rau ra mẹt hoặc lá chuối sạch, rắc ít muối riềng (riềng đã giã nhỏ), hành, mùi tàu (mùi gai). Lấy tay bóp nhuyễn, ủ khoảng 20 phút cho ngấm. Ăn món này với cơm. Có tác dụng tốt cho tiêu hóa, phòng chống tích tụ.

Chú ý về tính mát lạnh của rau má ta cần quan tâm để phát huy ưu điểm nhưng tránh lạm dụng khi có thể trạng hư hàn, đang bị bệnh hàn đau bụng đi ngoài. Ông Russ Maslen (Úc) tác giả cuốn Bệnh thấp khớp và rau má nói: “Mỗi ngày chỉ cần nhai 2 lá (không hơn không kém) sau một thời gian bệnh sẽ khỏi”. Giải thích lý do của sự nghiêm ngặt của liều dùng này có lương y cho biết vì rau má không độc nhưng hàn!
Hien Nhu

Tính cách và tương lai


Bạn hãy vừa đọc vừa tưởng tượng, sau đó viết ngay ra giấy những gì hiện ra trong đầu. Không cần phải suy nghĩ lâu, bởi vì bạn trả lời càng nhanh thì kết quả mới càng chính xác.

Bắt đầu:

1. Giả sử bạn đang đi trong rừng. Bạn đi cùng ai?
2. Đang đi, bạn gặp một con vật. Đó là con gì?
3. Bạn và con vật đó đang làm gì nhau?
4. Bạn càng tiến sâu vào rừng. Bạn đến khoảng rừng thưa và trước mặt bạn là ngôi nhà mơ ước. Mô tả độ lớn của căn nhà.
5. Ngôi nhà mơ ước đó có hàng rào xung quanh không?
6. Bạn bước vào nhà. Bạn vào phòng ăn và nhìn thấy bàn ăn. Bạn nhìn thấy những gì trên bàn và xung quanh bàn?
7. Bạn ra khỏi ngôi nhà bằng cửa sau. Trên bãi cỏ, bạn nhìn thấy một cái tách. Chiếc tách đó làm bằng gì?
8. Bạn làm gì với chiếc tách đó?
9. Đang đi trên bãi đất, và bạn thấy mình đứng trước một vật chứa nước. Vật đó là gì?
10. Bạn băng qua nước bằng cách nào?

Kết quả

Câu trả lời cho mỗi câu hỏi đều có liên quan đến những giá trị và lý tưởng của bạn trong cuộc đời. Phân tích như sau:

1. Người bạn đi cùng là người quan trọng nhất trong đời bạn.
2. Kích thước của con vật thể hiện nhận thức của bạn về độ lớn của vấn đề mà bạn đương đầu.
3. Mức độ bạn phản ứng với con vật thể hiện cách bạn đương đầu giải quyết vấn đề (bạn là người chủ động hay bị động).
4. Kích thước của căn nhà thể hiện mức độ tham vọng của bạn trong việc giải quyết vấn đề.
5. Bạn chọn không hàng rào chứng tỏ bạn cởi mở, rộng rãi. Bạn sẵn sàng tiếp đón mọi người bất kỳ lúc nào. Nhà có hàng rào ám chỉ một tính cách khép kín. Bạn không thích mọi người ghé chơi mà không báo trước.
6. Nếu câu trả lời của bạn có thức ăn, có hoa, có người, chứng tỏ bạn là người hạnh phúc.
7. Độ bền của chất liệu làm nên chiếc tách thể hiện độ bền trong mối quan hệ của bạn với người bạn ám chỉ ở câu số 1. Ví dụ, nếu làm bằng nhựa, giấy … thì sẽ nhất thời, bằng thủy tinh thì sẽ không bền, bằng kim loại thì sẽ bền vững.
8. Cách sử dụng chiếc tách thể hiện thái độ của bạn với người ở câu số 1.
9. Kích thước của vật chứa nước tương ứng với khát vọng tình yêu của bạn.
10. Bạn càng bị ướt khi băng qua nước ngụ ý đời sống tình cảm càng quan trọng đối với bạn.

Mandy Tran

Wednesday, August 1, 2007

Tình Thư Tháng 8



















Anh Yêu Dấu,

Ta cố đốt màn đêm u tối
Gọi bình minh mở lối bay về
Ðâu là những thoáng đam mê
Trói đời nhau lại cận kề môi hôn

Những chiếc hôn nồng nàn ngọt lịm của những lúc hai ta bên nhau có làm anh nhớ đến em không ? Yêu để nhớ hay yêu để quên thời gian ? Tình yêu có phải là một liều thuốc phiện mà ai ai cũng cần phải có nó ? Và làm sao ta gìn giữ tình ấy mãi đẹp trong nhau hỡi anh ?

Ừ tình chung lấp hồn khô cạn
Bao năm rồi có chán nhau không
Còn chăng là một tấm lòng
Nung sôi kỷ niệm cho nồng ảo say

Viết tình thơ gió lay cơn mộng
Trong ngỡ ngàng trống rỗng vì đâu
Ðời chia trăm nhánh thương đau
Ta trong hụp lội bể dâu trăm chiều

Có mấy cuột tình trọn vẹn như ta mong muốn ? Có mấy cuộc tình vĩnh viễn trong nhau ? Tình yêu anh cho em hôm nay có khác gì tình yêu của ngày hôm qua không ? Cuộc đời sao lắm bể dâu, tình ta sao mãi nhuốm sầu hỡi anh ? Những nỗi buồn vô cớ sao cứ mãi vây quanh bên em, viết những giòng chữ cho anh, mong rằng sẽ vơi đi một chút thương nhớ. Và mong rằng chúng ta vẫn còn là của nhau, hãy tiếp tục cho nhau nụ cười anh nhé .

Một lần nào tao ngộ
Quyến luyến một chữ thương
Dạ hương tấu nghê khúc
Chung gối mộng vô thường

Ủ say từng lời nói
Nồng ấm những men cay
Tưởng chừng như sóng gọi
Chất ngất giấc mơ đầy

DHH

Vui Cười


1 – Trong một cuộc thi nhịn đói gồm 3 nước Anh, Nhật và Việt Nam.

Mỗi người bị nhốt trong 1 cái hộp sắt và có gắn chuông, hễ ai không chịu nỗi thì giật dây chuông “reng…reng” sẽ được ra ngoài, ai chịu đựng lâu nhất sẽ thắng.

Thí sinh Anh chịu được 3 ngày thì “reng…reng”

Thí sinh Nhật chịu được 5 ngày phải bò ra.

Qua tới ngày thứ 7 thấy thí sinh VN vẫn im hơi lặng tiếng…

Ban giám khảo quyết định cho VN thắng. Nhưng khi mở hộp thì thấy thí sinh VN nằm chết từ lúc nào rồi, trên vách còn ghi dòng chữ bằng máu: “Đ.m thằng nào cắt chuông tao”

2 – Chính phủ VN có chính sách gọp các tỉnh lại với nhau để dễ quản lý. Vì vậy, các tỉnh được gọp lại là: Quảng Bình + Quảng Trị + Thừa Thiên Huế được đặt tên Bình Trị Thiên. Còn Phú Yên + Khánh Hòa gọi là Phú Khánh…Nhưng có 3 tỉnh không thể gọp lại được với nhau là Kontum, Plei-ku, và Daklak, vì không thể đặt tên được là Kon-ku-lak, Lắc-kon-ku và Ku-kon-lak…???