Những ngày xa quê hương là những ngày mang đau thương. Một ngày xa quê hương là một ngày mang đau khổ
Một ngày không nắng ấm và một ngày mong mưa rào một ngày thiếu hơi thở của đồng cỏ nước Việt Nam
Đất nào sinh ra tôi mẹ hiền nào cưu mang tôi Miền nào nuôi thân tôi mà giờ này tôi xa rồi
Này dòng sông phơi nắng kìa đồng ruộng lúa chín vàng giờ này đã xa rồi và ngàn đời nhớ Việt Nam
Hãy nhớ và hãy nhớ người Việt Nam đang lạc loài hãy thương và hãy qúi người đồng bào ta với ta hãy biết và hãy biết rằng ngày mai khi ta về hãy nhóm ngọn lửa hồng đốt sáng vạn niềm tin
Gió chiều mang hương quê lòng giật mình trong cơn mê Ngày dài ôi lê thê mà hồn mình như ê chề
Sài Gòn ta vẫn nhớ Đà Lạt giàu trong mưa phùn chiều nào biển Vũng Tàu dòng tận cùng đến Cà Mau
Nhớ chiều quê hương ơi Thật tận cùng xa xôi thôi vùng trời Nha Trang xưa và dòng Đồng Nai hững hờ
nào Cần Thơ nắng ấm kìa ruộng đồng lúa chín vàng Giờ này đã xa rồi và ngàn đời nhớ Việt Nam.
Cu Tèo năm nay 6 tuổi, học lớp ba trường tiểu học . Nhưng được tiếng thông minh, như thần đồng tí hon. Mấy tuần lễ vừa qua: Tèo vào lớp chỉ ngủ, không chịu học hành gì cả Cô giáo gạn hỏi, Tèo nói:
- Thưa cô, học chán lắm rồi. Cái gì Tèo cũng biết cả, học làm gì nữa. Chương trình học thấp lè tè. "Cô xin cho Tèo lên học Trung học đi."
Cô giáo dẫn Tèo lên văn phòng Ông Hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện.
Ông Hiệu Trưởng bán tín bán nghi, bàn với Cô giáo là ông và cô sẽ thay nhau trắc nghiệm, cả về kiến thức tổng quát, toán học và khoa học xem Tèo có đúng là thần đồng để được lên Trung học, học trước tuổi không . Ông Hiệu Trưởng lần lượt hỏi:
- 25 lẩn 25 là bao nhiêu?
- Tèo chằng cần tính toán trả lời ngay:
- Dạ, 625
- Công thức tính diện tích vòng tròn?
- Dạ là bình phương bán kính nhân Pi.
- Nước bốc hơi khi nào ?
- Dạ nước bốc hơi ở độ sôi 100 độ C Sau gần tiếng trắc nghiệm Ông Hiệu Trưởng rất hài lòng về khả năng toán và trình độ khoa học của Tèo. Đến phần Cô giáo khảo hạch về kiến thức tổng quát.
Cô giáo:
- Con gì càng lớn càng nhỏ?
Ông Hiệu Trưởng hơi chột dạ, nhưng Tèo đáp ngay: - Thưa cô, con cua có càng lớn, càng nhỏ.
- Cô giáo: trong quần Tèo có cái gì mà cô không có?
Ông Hiệu Trưởng giật nẩy người, Tèo từ tốn, điềm tĩnh trả lời:
- Trong quần Tèo có 2 túi quần, quần cô không có.
Cô giáo: - Ở nơi đâu lông đàn bà quăn nhiều nhất?.
Ông Hiệu Trưởng tái mặt nhưng Tèo trả lời dễ dàng: - Dạ ở Phi châu ...
- Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô?
Ông Hiệu Trưởng sợ đến há hốc mồm. Tèo nói: - Dạ là cái đầu gối. .
Cô giáo: - Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt?
Ông Hiệu Trưởng sợ đến gần chết điếng người, ra dấu định cho ngừng ngay cuộc sát hạch nhưng Tèo đã đáp: - Dạ là cái lưỡi.
Cô giáo: - Cái gì của cô nhỏ bé và rộng lớn ra khi cô lập gia đình?
Ông Hiệu Trưởng ra dấu không cho Tèo trả lời nhưng Tèo vẫn đáp tỉnh bơ: - Dạ là cái giường ngủ của cô.
Cô giáo: - Cái gì mềm mềm, nhưng khi vào tay cô một hồi thi cứng ra
Ông Hiệu Trưởng không dám nhìn cô giáo.
Tèo: - Dạ thuốc sơn móng tay.
Cô giáo: - Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra?
Ông Hiệu trưởng đứng phắt dậy, định nạt cô giáo bắt ngưng.
Tèo nói: - Dạ, cây cà lem. ..
Ông Hiệu Trưởng toát mồ hôi hột, la lớn: - Thôi, cô giáo không được hỏi nữa, đủ rồi. Gửi Tèo lên đại Học ngay, không cần qua Trung học nữa: Nãy giờ Tèo nó đáp đúng cả, còn tôi, nếu trả lời, tôi... không đúng đến được phân nữa.
Khám bịnh xong bác sĩ nói với cô bệnh nhân: - Cô là bệnh nhân mới ở đây, cô cho tôi xin số điện thoại để khi nào có kết quả khám nghiệm máu, tôi sẽ gọi để báo cô hay.
Cô gái trẻ trả lời: - Dợ, hai ba bữa tém một bữa!
Bác sĩ lắc đầu: - Không! Chuyện tắm rửa của cô, tôi không cần biết, tôi chỉ muốn biết số điện thoại của cô thôi!
Cô gái trẻ trả lời: - Dợ, hai ba bữa tém một bữa!
Bác sĩ lắc đầu mạnh hơn: - Cô tắm mỗi ngày 2, 3 bận, hay 2, 3 tuần tắm 1 lần tôi không cần biết….. Số điện thoại của cô …
Cô gái trẻ tức tối trả lời: - Dợ, em đẻ núa ! Số của en lừa hai ba bữa tém một bữa (237-817)
Ít lâu sau cô gái trở lại phòng mạch, ông bác sĩ than: - Cô cho số điện thoại, sao tôi kêu hoài không được?!
Cô gái: - Dzợ, đỡ đùi rầu, số mới lờ: năm séo bửa không tém không tém (567 08 08)!
Thấy cô gái là người vui vẻ, bác sĩ hỏi thăm: - Tôi mới dời phòng mạch về đây. Cô biết ở khu này co chỗ nào giải trí lành mạnh, cô cho tôi xin số điện thoại …?
Cô gái cười cười: - Dzợ số ni: tém hơi tém hơi tém hơi không … (82 82 820)???
Trước đêm nghệ thuật kỷ niệm 10 năm EuroCham, Phạm Quỳnh Anh có buổi diễn nhỏ tặng riêng cho nhân viên khách sạn nơi cô ở.
Khách sạn Sofitel (TP HCM) là một trong những đơn vị tài trợ cho đêm nghệ thuật kỷ niệm 10 năm thành lập tổ chức EuroCham. Với mong mỏi được nghe ca sĩ Phạm Quỳnh Anh lần đầu tiên hát Bonjour Vietnam trên đất mẹ, khách sạn này ngỏ ý mời cô biểu diễn tặng nhân viên của mình. Dù tất bật chuẩn bị cho đêm diễn chính thức, Phạm Quỳnh Anh đã vui vẻ đồng ý. Phạm Quỳnh Anh đã thể hiện Bonjour Vietnam với một cảm xúc hoàn toàn khác khi cô đặt chân lên quê hương của mình. Ảnh: tmcpictures.com
"Tuy vậy, Quỳnh Anh chỉ hát được nửa bài. Nửa bài sau cô ấy đứng nghẹn ngào và không thể tiếp tục. Là một trong những khán giả có mặt lúc đó, tôi cũng phải cố gắng nén cảm xúc. Tôi cảm nhận được rõ ràng sự xúc động của Quỳnh Anh khi lần đầu tiên hát Bonjour Vietnam trên quê hương như thế nào", một độc giả kể lại.
Sau đó, vào đêm 14/11, trước khoảng 300 khách mời của đêm nghệ thuật, Phạm Quỳnh Anh xuất hiện trong bộ áo dài duyên dáng. Sau tràng pháo tay vang dội của khán giả, cô hát 3 bài hát đầu tiên, trong đó có bài J'espère (Tôi hy vọng), mà cô đã song ca cùng nhạc sĩ Marc Lavoine rất thành công vòng quanh Pháp, Thụy Sĩ, Bỉ... Lần đầu tiên cô xuất hiện trong tà áo dài rất duyên dáng. Ảnh: tmcpictures.com
Bài Bonjour Vietnam được Phạm Quỳnh Anh hát cuối cùng trong đêm nghệ thuật này. Khi cô cất giọng, khán phòng vỡ òa tiếng vỗ tay. Lần thứ hai hát Xin chào Việt Nam ở Sài Gòn, Phạm Quỳnh Anh đã nén được xúc động để thể hiện trọn vẹn tác phẩm. Giọng hát ngọt ngào, da diết cùng ánh mắt, phong cách biểu diễn giản dị, chân thành của cô hoàn toàn chinh phục được khán giả có mặt. Nét duyên Phạm Quỳnh Anh qua ống kính của độc giả VnExpress.net. Ảnh: tmcpictures.com
Anh Nguyễn Thế Hưng, hiện làm việc ở công ty cổ phần truyền thông phía Nam, một khán giả có mặt trong đêm này, chia sẻ cảm nhận sau khi nghe Quỳnh Anh hát: "Trước đây, tôi đã nghe đi nghe lại Bonjour Vietnam rất nhiều lần, nhưng phải nói là trong đêm diễn trên quê hương, Quỳnh Anh thể hiện bài hát với một cảm xúc rất khác, mạnh mẽ hơn, chân thành hơn khiến khán giả lặng đi vì xúc động".
Anh Hưng là người đặc biệt hâm mộ Phạm Quỳnh Anh vì anh quá yêu Bonjour Vietnam. "Nhiều bạn bè ở nước ngoài chia sẻ với tôi là khi nghe Bonjour Vietnam, họ đã khóc. Điều đó thật dễ hiểu, vì ngay chính tôi đang ở trong nước khi nghe bài hát cũng cảm thấy trào dâng cảm xúc khó tả", anh Hưng nói.
Thoại Hà
Bonjour Vietnam (par Marc Lavoine)
Racontes moi ce nom étrange et difficile à prononcer Que je porte depuis que je suis née. Racontes moi le vieil empire et le trait de mes yeux bridés, Qui disent mieux que moi ce que tu n’oses dire. Je ne sais de toi que des images de la guerre, Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère... Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à ton âme. Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam. Racontes moi ma couleur, mes cheveux et mes petits pieds, Qui me portent depuis que je suis née. Racontes moi ta maison, ta rue, racontes moi cet inconnu, Les marchés flottants et les sampans de bois. Je ne connais de mon pays que des photos de la guerre, Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère... Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à mon âme. Un jour, j’irai la bas [pour] te dire bonjour, Vietnam. Les temples et les Bouddhas de pierre pour mes pères, Les femmes courbées dans les rizières pour mes mères, Dans la prière, dans la lumière, revoir mes frères, Toucher mon âme, mes racines, ma terre... Un jour, j’irai là bas, un jour, dire bonjour à mon âme. Un jour, j’irai là bas [pour] Te dire bonjour, Vietnam.
Hello Vietnam
Tell me about this name so strange and difficult to pronounce That I carry since I was born. Tell me about the ancient empire and the feature of my “attached eyes” Which say better than me what you don’t dare saying. Of you I only know images of the war, a film of Coppola, [and] helicopters in anger... One day, I will go there to say hello to your soul. One day, I will go there to say hello to you, Vietnam. Tell me about the color of my skin, my hair and my small feet, Which carry me since I was born. Tell me about your house, your street, tell me about this unknown, The floating markets and the wood sampans. Of you I only know images of the war, a film of Coppola, [and] helicopters in anger... One day, I will go there, to say hello to my soul. One day, I will go there, to say hello to you, Vietnam. Temples and stone Buddhas for my fathers Curved women in the rice plantations for my mothers In the prayer, in the light, retrieve my brothers, Touch my heart, my roots, my land... One day, I will go there to say hello to my soul. One day, I will go there to say hello to you, Vietnam.
Em ơi Hà Nội phố Ta còn em vì kẹt xe. Ta còn em vì nước lũ. Con đường vắng ào ào cơn mưa đổ, Em đứng chờ ai, đến sửa xe dùm…
Ta còn em, cây bàng ngập ngang nửa thân Ta còn em, mất guốc lội đi bằng chân… Lội trong dòng sông vừa dâng, bùn dơ nhão nhoét Nước bốn bề xe đi không nổi Chưa tan chiều, sao mà kẹt đám đông ra ...? Ta còn em, đầu phố đứng kêu ca Nhìn từng đứa dắt xe qua, lao xao chửi thề Người nghệ sỹ đói meo mò ra phố Bỗng ước mình lại có được một con đò…! Eo ơi Hà lội phố… Em mà đi, còn kẹt mưa, Em còn đây, cùng rác rữa Con đường lắm người chờ xe cứu hộ, Em đứng gọi ai, mất điện giữa đường….
Ta còn em, áo quần bùn lấm tèm lem. Bên nhà quen, góc phố người đứng nhìn xem Nhìn xem dòng sông tràn lên, màu đen nước cống... Tiếng tát chậu trong căn nhà ngập Suốt con đường, vẫn còn kẹt cứng ôtô..... Phường Tân Mai (quận Hoàng Mai), một trong những khu vực ngập úng nặng nhất trong trận mưa lịch sử vừa qua. Ảnh: Hoàng Hà.
Ta còn em, một mình bên hàng hiên Và từng bao rác trôi nghiêng, Nôn nao buồn miệng Trời còn mưa, quanh em còn ngập nữa Chợt chuột trôi về nổi da gà....
Eo ơi Hà lội phố…vẫn còn em, đội trời mưa Cũng đành thôi, lội qua phố….!
Mùa Thu vàng, ôm choàng yêu dấu Ngàn lá rơi như thấu nỗi lòng Tình ta như vẫn ấm nồng Chờ anh trở lại tô hồng áo thơ
Và như những chiếc lá vàng rơi, héo gầy theo thu đợi chờ bước anh về. Anh xa xăm, như những áng mây bốn mùa trôi dạt, còn em như những chiếc lá trên cành chênh chếch đổi màu cùng thời gian.
Có phải lúc nào chúng ta cũng nhận lấy những thử thách của tình yêu? Là cô bé rất cứng đầu, em không chịu thua trước những sự thử thách, chúng ta còn có nhau bỡi 2 chữ "tin tưởng" và chúng ta hạnh phúc bỡi những kỷ niệm đẹp bên nhau. Em đang chờ đợi và mong ngày anh trở lại bên nhau, ngày ấy chắc sẽ không còn xa lắm phải không anh?
Những lá thư tình, những bài thơ yêu thương có làm anh ấm lòng khi đông về không? Em có mãi là người tình nhỏ bé của anh không? Ðôi khi em thấy hạnh phúc quá mong manh, tình yêu đến rồi đi quá dễ dàng. Nhưng em tin tưởng trong trái tim anh và trái tim em, chúng ta là của nhau.
Em nói với thu là em đang chờ anh, em nói với lá là em nhớ anh, nhớ vô vàn, nhớ quay quắt. Những cơn gió buốt lạnh như cố ý thổi loạn tâm hồn em. Viết lá thư tình đến anh, cho anh thấy tình em vẫn ngào ngạt dâng sóng yêu thương. Hãy mau về đây để cùng nhau thắp sáng ngọn lửa tình yêu. Ðể em biết rằng anh vẫn còn là của em, vẫn thương yêu em như ngày đầu. Ðể em còn nghe tiếng "Anh Yêu Em, Yêu Em muôn đời này."
Em gọi thu về đón bước anh Lá thu đơm dệt mối tình xanh Tô hồng môi má chờ câu nói Yêu mãi người ơi, với mộng lành
Em viết thư tình, ủ nắng thanh Hương thu lành lạnh, gió lay cành Làm cho chiếc lá buồn chênh chếch Cây đã trơ cành vì thiếu anh.