Sunday, December 30, 2007

Tuyển Tập Thơ "Áo Trắng"


Áo Trắng

Tác giả: Ánh Tuyết

Áo trắng tan trường áo trắng bay
Làm ai đứng ngắm với hồn say
Ngẩn ngơ áo trắng vương hoa nắng
Trắng cả hồn ai nỗi nhớ đầy ...

Áo Trắng Và Hoa Cúc

Tác giả: Lê Hà Hằng

Một thời áo trắng yêu hoa cúc
Câu thơ em viết chỉ riêng mình
Và thêm ai đó thôi ... được đọc
Tiếng chim tròn như giọt mực xanh trong.

Áo trắng ngây thơ thành kỷ niệm
Tiếng ve xưa ấy ngủ trên bàn
Hoa cúc có nhờ hoa phượng đếm
Mỗi ngày thương nhớ lật thêm trang?

Áo Trắng Đến Trường

Tác giả: Trần Hoàng Vy

Áo trắng em mặc đến trường
Đừng bao giờ để ... ai thương lại gần

Dầu là theo dấu bước chân
Đừng bao giờ để làm thân, hẹn hò

Áo trắng thì phải biết lo
Biết không cô nhỏ học trò sáng nay ?
Đừng bao giờ để cầm tay
Đừng bao giờ để ai bày ... viết thư

Áo trắng, em phải giống như ...
Chút mây, chút nắng, từ từ kẻo ... bay
Cặp vở thì phải cầm tay
Mắt ơi đừng liếc, sợ ngày qua mau

Cứ đi chầm chậm cách nhau ...
Nón nghiêng đừng để người sau ... tò mò

Biết không, cô nhỏ học trò
Áo trắng thì phải ... mẹ cô dặn rồi !...

Áo Trắng Bên Sông

Tác giả: Trịnh Bửu Hoài

Áo ai vừa đến trắng bên sông
Bỗng dưng ta ngát mộng trong lòng
Áo bay dờn dợn hồn sông nước
Và cả hồn ta, em biết không ?

Em đẹp bao giờ. Ta thấy em
Khi áo vừa tan trên nước mềm
Cũng là khi sóng làm rung động
Chiều chiều dừng lại bến Cồn Tiên.

Em hãy ngồi yên để tôi mơ
Em hãy xa đi để tôi chờ
Biết chăng dáng ấy là bút ngọc
Và ta là mực dấy làm thơ .

Thơ viết thầm lên áo của người
Những dòng thơ đỏ thắm duyên tôi
Em mang về cõi nào em nhỉ
Thơ của tôi là hồn của tôi .

Em biết gì không, biết hay không :
Bên sông có kẻ mộng thành sông
Để trăm năm chảy mòn chân ngọc
Mà nghe áo ấy phất phơ lòng...

Áo Trắng Đà Lạt

Tác giả: Nguyễn Thanh

Áo trắng ai bay phút tan trường
Hồn tôi mát dịu giữa đường trưa
Chao nghiêng một khoảng trời gió nắng
Đà Lạt lại bừng thêm ý thơ

Ơ này áo trắng đang đi vội
Tôi đang ngơ ngẩn biết cho lòng
Trong trắng một màu sương với khói
Chưa nhìn đã thẹn, ngộ ghê không ?

Ơ này áo trắng của tôi ơi
Xin mãi nhẹ bay trắng khoảng trời
Để hồn tôi dịu trong râm mát
Không phải buồn trong nắng cuộc đời ...

Áo Trắng Đi Qua

Tác giả: Hà Nguyên Dũng

Ngày ngày em đi học qua nhà
Áo dài trắng rợp khoảng trời xa
Hai tà mỏng mảnh theo làn gió
Và gió như về từ muôn hoa

Tà áo em dường nửa muốn bay
Theo lời phủ dụ của hàng cây
Nửa như say đắm làn hương ngọt
Quấn quít hoài theo những gót giày

Con đường như thể cánh tay đưa
Em đi về những phía em mơ
Tay ôm chiếc cặp len đầy mộng
Chầm chậm lòng như ngỏ ý chờ ...

Áo Em Trắng Quá Ngày Xưa

Tác giả: Trúc Thanh Tâm

Một đàn bướm trắng túa ra
Anh như ngợp giữa hương hoa cuộc đời
Nắng soi mắt nhỏ tuyệt vời
Anh như đọc được những lời hồn nhiên

Vở thơm mực tím ngoan hiền
Tay búp măng, ép hoa tiên học trò
Em mười lăm tuổi mộng mơ
Còn anh mơ mộng đợi chờ ... người dưng

Ánh Mắt Tựu Trường

Tác giả: Đoàn Vị Thượng

Sáng nay áo trắng tựu trường
Gót chân cuống quýt cả hương cúc vàng
Vòng tay ôm cặp hiền ngoan
Em ôm tuổi mộng bước ngang dòng đời

Sân trường rực nắng vàng phơi
Hân hoan thức dậy bao lời cỏ hoa
Mắt cô mắt bạn hiền hòa
Mắt người ấy ... vẻ như là ... nghiêm trang.

Nghe hồi trống mới điểm vang
Những bông phượng sót bàng hoàng rụng rơi
Tiếng cười trong trẻo tinh khôi
Râm ran sáng dậy một trời thu xanh

Ô kìa người ấy loanh quanh
Một mình đứng lại dãy hành lang xưa
Nghe lòng có chút đong đưa
Khi đôi ánh mắt lại vừa chạm nhau

Áo Xuân

Tác giả: Đông Tịnh

Quanh năm nhỏ mặc áo trắng
Đôi tà bướm lượn phất phơ
Quen rồi, ta đâu cần... ngắm
Gặp nhau mãi hóa hững hờ.

Bữa nay ngày xuân nắng ấm
Ta đi giữa phố đông màu
Ai mặc áo hoa đẹp lắm
Ta bèn lẽo đẽo theo sau

Rồi liều tặng bông hoa đỏ
"Này ... em, kỷ niệm buổi đầu !"
Chợt cô bé tròn mắt ngó
"Ơ kìa ! Ta đã biết nhau !"

Á chết ! Thì ra ... bạn gái
Quanh năm áo trắng đến trường
Ngày xuân tự dưng đổi áo
Ta bèn cười gượng thảm thương !

No comments: