Khách sạn Sofitel (TP HCM) là một trong những đơn vị tài trợ cho đêm nghệ thuật kỷ niệm 10 năm thành lập tổ chức EuroCham. Với mong mỏi được nghe ca sĩ Phạm Quỳnh Anh lần đầu tiên hát Bonjour Vietnam trên đất mẹ, khách sạn này ngỏ ý mời cô biểu diễn tặng nhân viên của mình. Dù tất bật chuẩn bị cho đêm diễn chính thức, Phạm Quỳnh Anh đã vui vẻ đồng ý.

Phạm Quỳnh Anh đã thể hiện Bonjour Vietnam với một cảm xúc hoàn toàn khác khi cô đặt chân lên quê hương của mình. Ảnh: tmcpictures.com
"Tuy vậy, Quỳnh Anh chỉ hát được nửa bài. Nửa bài sau cô ấy đứng nghẹn ngào và không thể tiếp tục. Là một trong những khán giả có mặt lúc đó, tôi cũng phải cố gắng nén cảm xúc. Tôi cảm nhận được rõ ràng sự xúc động của Quỳnh Anh khi lần đầu tiên hát Bonjour Vietnam trên quê hương như thế nào", một độc giả kể lại.
Sau đó, vào đêm 14/11, trước khoảng 300 khách mời của đêm nghệ thuật, Phạm Quỳnh Anh xuất hiện trong bộ áo dài duyên dáng. Sau tràng pháo tay vang dội của khán giả, cô hát 3 bài hát đầu tiên, trong đó có bài J'espère (Tôi hy vọng), mà cô đã song ca cùng nhạc sĩ Marc Lavoine rất thành công vòng quanh Pháp, Thụy Sĩ, Bỉ...

Lần đầu tiên cô xuất hiện trong tà áo dài rất duyên dáng. Ảnh: tmcpictures.com
Bài Bonjour Vietnam được Phạm Quỳnh Anh hát cuối cùng trong đêm nghệ thuật này. Khi cô cất giọng, khán phòng vỡ òa tiếng vỗ tay. Lần thứ hai hát Xin chào Việt Nam ở Sài Gòn, Phạm Quỳnh Anh đã nén được xúc động để thể hiện trọn vẹn tác phẩm. Giọng hát ngọt ngào, da diết cùng ánh mắt, phong cách biểu diễn giản dị, chân thành của cô hoàn toàn chinh phục được khán giả có mặt.

Nét duyên Phạm Quỳnh Anh qua ống kính của độc giả VnExpress.net. Ảnh: tmcpictures.com
Anh Nguyễn Thế Hưng, hiện làm việc ở công ty cổ phần truyền thông phía Nam, một khán giả có mặt trong đêm này, chia sẻ cảm nhận sau khi nghe Quỳnh Anh hát: "Trước đây, tôi đã nghe đi nghe lại Bonjour Vietnam rất nhiều lần, nhưng phải nói là trong đêm diễn trên quê hương, Quỳnh Anh thể hiện bài hát với một cảm xúc rất khác, mạnh mẽ hơn, chân thành hơn khiến khán giả lặng đi vì xúc động".
Anh Hưng là người đặc biệt hâm mộ Phạm Quỳnh Anh vì anh quá yêu Bonjour Vietnam. "Nhiều bạn bè ở nước ngoài chia sẻ với tôi là khi nghe Bonjour Vietnam, họ đã khóc. Điều đó thật dễ hiểu, vì ngay chính tôi đang ở trong nước khi nghe bài hát cũng cảm thấy trào dâng cảm xúc khó tả", anh Hưng nói.
Thoại Hà
Bonjour Vietnam (par Marc Lavoine)
Racontes moi ce nom étrange et difficile à prononcer
Que je porte depuis que je suis née.
Racontes moi le vieil empire et le trait de mes yeux bridés,
Qui disent mieux que moi ce que tu n’oses dire.
Je ne sais de toi que des images de la guerre,
Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère...
Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à ton âme.
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.
Racontes moi ma couleur, mes cheveux et mes petits pieds,
Qui me portent depuis que je suis née.
Racontes moi ta maison, ta rue, racontes moi cet inconnu,
Les marchés flottants et les sampans de bois.
Je ne connais de mon pays que des photos de la guerre,
Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère...
Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à mon âme.
Un jour, j’irai la bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.
Les temples et les Bouddhas de pierre pour mes pères,
Les femmes courbées dans les rizières pour mes mères,
Dans la prière, dans la lumière, revoir mes frères,
Toucher mon âme, mes racines, ma terre...
Un jour, j’irai là bas, un jour, dire bonjour à mon âme.
Un jour, j’irai là bas [pour]
Te dire bonjour, Vietnam.
Hello Vietnam
Tell me about this name so strange and difficult to pronounce
That I carry since I was born.
Tell me about the ancient empire and the feature of my “attached eyes”
Which say better than me what you don’t dare saying.
Of you I only know images of the war, a film of Coppola, [and] helicopters in anger...
One day, I will go there to say hello to your soul.
One day, I will go there to say hello to you, Vietnam.
Tell me about the color of my skin, my hair and my small feet,
Which carry me since I was born.
Tell me about your house, your street, tell me about this unknown,
The floating markets and the wood sampans.
Of you I only know images of the war, a film of Coppola, [and] helicopters in anger...
One day, I will go there, to say hello to my soul.
One day, I will go there, to say hello to you, Vietnam.
Temples and stone Buddhas for my fathers
Curved women in the rice plantations for my mothers
In the prayer, in the light, retrieve my brothers,
Touch my heart, my roots, my land...
One day, I will go there to say hello to my soul.
One day, I will go there to say hello to you, Vietnam.
No comments:
Post a Comment