
Ảnh: Nguyễn Văn Khạnh
AT - Cái khoảng trời xanh lục của lá non và màu xanh biêng biếc của bầu trời hôm nay lại được điểm xuyết thêm màu hoa phượng đỏ. Không biết từ bao giờ, mới hôm qua đây thôi, vậy mà sớm nay phượng đã xuất hiện, để rồi gợi cho ai nỗi buồn man mác.
Phượng nở nghĩa là hạ sang, cái chân lý giản đơn của tuổi học trò đầy mơ mộng làm cho hoa phượng trở thành biểu tượng của những nỗi niềm lưu luyến. Hoa phượng mang sắc màu của những buổi hoàng hôn - màu đỏ thắm, làm cho cả một góc sân chợt bừng sáng những tia lửa của tình yêu thương. Mà không yêu thương sao được khi nó báo hiệu cho người ta biết, rằng người ta sắp phải xa nhau.
“Rồi một ngày kia thương thật thương
Rồi một ngày kia không bình thường
Ngước mắt một trời hoa đỏ lắm
Nhặt tiếng ve rón rén cổng trường”
(Kiều Kim Loan)
Cô học sinh nhỏ sớm nay chợt giật mình: “Phượng nở rồi sao?”, rồi cô nhìn mông lung, ánh mắt đong đầy biết bao nhiêu là cảm xúc. Có ai hiểu tại sao phượng nở là chia tay, có ai trả lời được tại sao tuổi học trò lại yêu hoa phượng? Hình bóng thầy cô cứ trải dài theo những trang sách nhỏ, bên tấm bảng đen, và trên cả những buổi sớm mai như thế, những buổi sớm mai có màu hoa đỏ lốm đốm in trên bầu trời, trong khoảng sân trường vắng lặng ươm đầy hoa nắng.
Bóng dáng cứ lầm lủi bước đi, không biết đã bao nhiêu mùa hoa như thế và cũng không biết bao nhiêu lứa học trò đã mãi chia xa. Cánh phượng hồng bất chợt rơi, khẽ chạm vào nụ cười của những cô cậu học trò cuối cấp, họ nhìn theo, một thoáng ngơ ngác, bâng khuâng...
Đã trưa, những chiếc cặp sách đã lần lượt ra về, hoa phượng ở lại, nhìn theo, dường như cũng có chút buồn, chút nhớ. Phượng tự hỏi lòng rằng tại sao mình lại mang đến cái buồn nhẹ nhàng mà dai dẳng đến thế, cho những tâm hồn trong sáng và hồn nhiên đến thế? Phượng cũng giống như học trò, cũng không muốn chia tay, cũng không muốn ở lại một mình giữa sân trường vắng lặng, vì như thế, phượng cũng cô đơn lắm!
Liệu có ai hiểu được phượng chăng? Cô bé học trò khi sáng đến bên gốc phượng già, nhặt từng cánh phượng rơi để xếp thành những cánh bướm mà vào cái ngày xa xưa nào đó cô vẫn cùng đứa bạn thân cùng xếp. Cô cũng không thích mùa hạ, dù cô không phải là học trò cuối cấp, bởi hạ đến, cô mất đi người bạn thân ấy, mất đi những ngày tháng xa xưa tươi đẹp ở ngôi trường cũ, và mùa hoa phượng này, hạ lại lấy đi của cô một người cũng rất quan trọng, mà biết đâu cả thời gian dài sau này, cô sẽ không còn có thể gặp lại.
Nhưng cô không ghét hoa phượng, cô hiểu rằng hoa phượng không có lỗi, hoa phượng còn có ích nữa chứ, vì nhờ những cánh hoa đỏ thắm ấy, cô, cũng như những người học trò khác biết rằng họ còn rất ít thời gian bên nhau, bên bạn bè, bên thầy cô, và bên mái trường yêu dấu, để họ có thể tận dụng chút thời giờ nhỏ nhoi ấy để trao cho nhau cái siết tay ân cần của sự quan tâm, chia sẻ, cho nhau niềm tin, ước mơ... và đôi khi, chỉ đơn giản là một nụ cười, nụ cười thân ái, chan chứa yêu thương.
Cô ra về, sau lưng còn lại những vần thơ hòa lẫn trong bóng nắng:
“Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc
Mắt ai xưa chợt thức giữa sân trường
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương
Để bay mất cánh phượng hồng thuở ấy”
(Trịnh Bửu Hoài)
QUÁCH THUYÊN NHÃ UYÊN
(Lớp 10C văn THPT chuyên Lê Hồng Phong)
No comments:
Post a Comment