Con mua khong lon lam...nhung du uot mai dau. Cuoc tinh khong lon lam...nhung du giet long nhau!
Sunday, June 17, 2007
Cơn mưa tình yêu
Người yêu ơi! Cỏ mềm đã héo khô,
Mặt hồ lá xác xơ, những con đường vắng sương mờ.
Từng bước chân cuốn đi mùa thu xa lắm,
Để nỗi buồn cứ thế đến bao giờ?
Và cơn mưa ngoài trời đêm gió lạnh,
Giật mình nhớ tới em , hãy chờ anh em nhé!
Và hãy cho nhau sát lại, nụ hôn như bất ngờ,
Ngọt ngào như vô tình yêu em ngàn lần hơn nữa....
Một phút anh ngẩn ngơ, một phút em thầm mơ,
Đừng vội làm cơn mưa giăng kín trong lòng em.
Để trái tim ngủ quên, để nỗi đau triền miên,
Từng giọt buồn đánh rơi trên hàng mi ướt mềm.
Thổn thức ta nhìn nhau, hẹn ước cho ngày sau,
Trọn đời mình bên nhau đi nhé, em tình yêu?
Vì chính em mà thôi, vì yêu em mất rồi!
Sẽ mãi dành cho nhau tia nắng đầu tiên rạng ngời.
Mưa xa dần hàng cây, hạt mưa mơn man giây phút này.
Ánh sao đưa ta về bên nhau.
Cơn mưa tình yêu
Bao buồn xưa sẽ qua. Hãy yêu khi đời mang đến một cánh hoa giữa tâm hồn... Anh cũng giống như những hạt mưa kia, mang đến cho em những cảm giác trong trẻo, mát lành khi có anh ở cạnh. Cỏ cây hoa lá rạo rực đón những hạt mưa về và lòng em cũng khẽ reo lên tiếng hân hoan khi anh đến.
Hạnh phúc như ngập tràn mọi góc nhỏ của tâm hồn trong những ngày em được ở bên anh. Em ngỡ như mình là người may mắn khi cuộc sống mang em đến gần anh và trao cho em tình yêu của anh. Và em cũng ngỡ như cả đời này chúng ta sẽ chẳng bao giờ lìa xa, chẳng bao giờ phải chia hai ngả, chẳng bao giờ em phải bước đi lặng lẽ một mình trên con đường thăm thẳm phía trước. Cơn mưa nào rồi cũng ra đi, tình yêu nào rồi cũng có kết thúc.
Một trận lụt lội kéo dài khi mưa quá to, một cuộc chia tay trong nước mắt khi hai người không đến được bên nhau. Nước mưa kia không thể chiếm đóng mặt đất quá lâu, nhưng nỗi đau kia thì cứ mãi giằng xé tâm hồn em từng ngày, từng tháng. Biết bao giờ vết thương ấy mới lại liền da? Biết bao giờ em mới có thể chôn vùi những kỉ niệm về anh? Có thể một ngày nào đó, nỗi nhớ anh không còn làm trái tim em tan nát nhưng kí ức về một thời đã xa thì sẽ mãi dai dẳng khôn nguôi. Vết sẹo tuy chẳng còn chảy máu nhưng vẫn luôn gợi cho người ta nhớ đến nỗi buồn về cái ngày không may đó đúng không anh?
Mưa mùa hạ là vậy, nhanh chóng ùa đến chiếm lĩnh bầu trời rồi lại vội vã ra đi không báo trước. Và anh cũng thế, bất chợt đến rồi cũng bất chợt đi. Nhưng không giống như cơn mưa luôn đem đến không khí mát mẻ, dễ chịu cho những ngày hè oi ả, anh để lại trong em một nỗi buồn man mác về sự chia xa. Cơn mưa đi rồi cũng sẽ trở về, anh ra đi có khi nào sẽ trở lại với em? Sự chờ đợi những cơn mưa dù là trong mỏi mòn cũng không bao giờ vô vọng vì như một qui luật tự nhiên, thế nào cũng có ngày mưa lại đến. Còn anh, liệu có thể quay về bên em khi đã đi mỏi gối, chùng chân?
Nếu thực sự có ngày đó thì người phụ nữ xưa đâu phải chờ chồng đến hóa đá, nhân loại đâu thể có Hòn Vọng Phu để chiêm ngưỡng, để sáng tác thơ ca... Những hạt mưa chở thương, chở nhớ, chở những kỉ niệm về anh cứ tí tách rơi trên mái hiên đầu hè. Anh vẫn nói rằng anh sẽ mãi như những giọt mưa, đem đến những điều ngọt ngào nhất, trong lành nhất cho em. Cơn mưa còn đây, nhưng anh thì đã ở một nơi nào xa lắm. Em muốn ngăn mưa lại nhưng không được! Em muốn ngăn lòng mình khỏi nỗi nhớ anh nhưng cũng bất lực. Tại em vô dụng hay tại tạo hóa cứ trêu đùa với số phận con người?
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment