Em tết với em – lạnh cõi lòng
Sao mãi để chờ đợi ngóng trông
Những tưởng mai đào đón gió xuân
Giao thừa cứ đến biết bao lần
Mỗi năm dõi mắt già thêm tuổi
Sầu đơn lẻ ngấn lệ không nguôi
Lạnh đông đâu bằng buốt giá tim
Phương xa anh có thấu nỗi niềm
Ước mơ cùng trong tay đi phố
Nay “ con đường hội nhập” dạo chơi
Nguyễn Huệ phố hoa giờ đổi tên
Anh có hay chăng mùa xuân đến
Hay vô tình tuyết phủ quanh năm
Hoặc quên rồi kỷ niệm xa xăm
Tết quê hương trọn vẹn niềm vui
Thật giản dị mà lắm tiếng cười
Ðêm giao thừa pháo hoa rực đỏ
Xé màn đêm tung bay sáng tỏ
Lần lượt người tìm hái lộc xuân
Nhà đông đủ con cháu quay quần
Mồng một Mai vàng khoe trước ngõ
Trong nhà Cúc đại đóa thật to
Trái Hạnh cười chào khách sang nhà
Em mặc áo dài bay thướt tha
Cúi đầu thi lễ chào hai bác
Bàn thờ gia tiên trầm hương ngát
Thầm nguyện cùng anh sớm nên duyên
Cả hai trao đổi câu ước nguyền
Xin chờ anh khi tròn sự nghiệp
Sẽ về bên em nhắc lại tiếp
Chữ ân tình xa cách ngày nào
Bây giờ mãi cho đến mai sau
Anh còn nhớ hay anh đã quên
Có còn mơ ước chuyện trầu cau
Ðể em thôi khóc - thầm gọi tên.
Hà Khánh Phương
No comments:
Post a Comment