
Hạnh phúc đến rồi bất chợt ra đi
Ào ạt đổ như cơn mưa tháng sáu
Mưa lạnh lẽo xóa nhòa vết dấu
Bỏ lại bơ vơ một trái tim buồn
Vô tình quá! Cứ xối xả mưa tuôn
Kỷ niệm tan chảy vào tim đau nhói
Anh ra đi không một lời nói
Bỏ lại tiếng yêu mắc nghẹn trong lòng
Tôi đưa tay níu giữ giọt mưa trong
Nhưng phũ phàng, mưa cứ rơi vào lòng đất
Tôi bàng hoàng nâng niu điều đã mất
Mà đâu biết mưa bay theo gió. Xa rồi
Để hôm nay ngồi đếm hạt mưa rơi
Nhớ cái ôm tình cờ nơi ngã tư đèn đỏ
Thật nhẹ nhàng nhưng sao vẫn nhớ?
Vì không như hạt mưa. Theo gió. Về trời
Hạnh phúc đến chỉ một lần trong đời
Có phải định mệnh đã an bài như thế?
Tôi nhắm mắt giấu cơn mưa khe khẽ
Từng giọt đắng cay rớt khỏi cơn bão lòng
Anh ra đi không một nỗi nhớ mong
Không một lần cầm tay hay nụ hôn trong ý nghĩ
“Nói chuyện thì vui nhưng chẳng cảm giác gì”
Câu nói như chôn chặt một tình yêu chưa kịp nở

Tôi kiêu hãnh mỉm cười rạng rỡ
Nhưng ngoảnh mặt đi, lạc giữa mưa tối trời
Tôi ép mình phải như hạt mưa rơi
Không nuối tiếc, không muộn phiền, tìm phút giây yên ả
“Thôi anh hãy vui lên con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa”
Tôi dặn lòng viết tiếp câu thơ xưa
Mà trái tim cứ ướt nhòa mưa tháng sáu.
Trái tim yêu vẫn từng đêm đau đáu
Dệt hạt mưa, ôm giấc mộng xa xôi
Ấm áp lòng hướng về mùa thu tới
Dẫu lẻ loi, giữa cơn mưa, em vẫn chờ.
Ngố tặng 6677028
No comments:
Post a Comment