Ăn tuyết nằm sương (uống sương)
Ăn vay từng bữa không cửa không nhà
Ăn xó bếp chết gầm chạn (ngủ gầm chạn)
Đứa đi chẳng bực cho bằng đứa chực nồi cơm
Ai đi trẩy hội Chùa Hương
Làm ơn gặp khách thập phương hỏi dùm
Mớ rau sắn, quả mơ non
Mơ chua sắn ngọt biết còn thương chăng?
Đù cha cái đất xứ Đoài
Cơm ăn thì ít, ngô khoai thì nhiều
Ở nhà thì sợ cái nghèo
Ra đi thì sợ cái đèo Cù Mông
Anh ở đợ ba năm không tiền dư ăn miếng kẹo
Em lại thân nghèo chọc ghẹo làm chi ?
Anh đồ ơi hỡi anh đồ
Có cơm ăn tấm trộn ngô thì vào?
Cơm tấm còn đãi dưới ao
Ngô thì chưa bẻ anh vào làm chi ?
Anh đừng thấy đăng mà phụ đó
Đừng chê em nghèo khó mà vội phụ phàng
Anh ngồi quạt quán Bến Thành
Nghe em có chốn anh đành quăng om
Anh ngồi quạt quán bà Lom
Hành khách chẳng có, đá om quăng lò
Anh thương em biết nói mần răng
Lấy gió làm quạt, lấy trăng làm đèn
Anh than nhà nhỏ nợ nhiều
Nồi mai thì có, nồi chiều thì không
Áo cộc quần manh
Áo rách chi lắm áo ơi
Áo rách trăm mảnh không có nơi rận nằm
Bầu bầu mà nấu canh tôm
Ăn rồi mát ruột đến hôm lại bầu
Bầu bầu mà nấu canh khoai
Ăn rồi mát ruột đến mai lại bầu
Bốn bề công nợ eo sèo
Chỉ vì một nỗi tôi nghèo mà thôi
Tôi làm tôi chẳng có chơi
Nghèo đâu nghèo mãi Trời ơi, hỡi Trời !
Bà giàu bà tát cá ao
Tôi con nhà khó tôi chao cá mè
Bán hàng ăn những chũm cau
Chồng con có biết cơ mầu này không? (chăng)?
Ban ngày dang nắng tối lại dầm sương
Công lao tôi khổ mình thương không mình
Cơm hẩm ăn với cà kho
Chồng xấu vợ xấu những lo mà gầy
Cơm hẩm ăn với rau dưa
Quan họ làm khách em chưa bằng lòng
Cực chi da diết diết da
Áo em hai vạt trải ra anh nằm
Cá lên mặt nước cá khô
Vì anh, em phải giang hồ tiếng tăm
Chị giàu chị đội nón hoa
Tôi (Em) con nhà khó tôi tha nón cời
Chị giàu chị đánh cá ao
Chúng em (Em con) nghèo khó thì chao cá mè
Chị giàu quần lĩnh hoa chanh
Chúng em khốn (nghèo) khó quấn quanh lụa đào
Chị giàu chị tát (đánh) cá ao
Chúng em khốn (nghèo) khó đi chao cá mè
Chị giàu chị lấy ông Nghè
Chúng em khốn khó trở về lấy vua
Chị thời quần lĩnh tranh hoa
Chúng em tôi khó quẩn quanh lụa điều
Chồng chài vợ lưới con câu
Thằng rể đóng đáy con dâu đi mò
Chợ Thốt Nốt có lập đài khán võ
Chợ Cờ Ðỗ tuy nhỏ mà đông
Thấy em buôn bán anh chẳng vừa lòng
Để anh làm mướn kiếm từng đồng nuôi em
Con ơi siêng học kẻo thua
Mai mốt mẹ cho lên chùa ăn oản ăn xôi
Kể từ ngày tôi lấy anh
Anh bảo tôi rằng chẳng biết tiếng chi
Biết nhiều nào nó ích gì
Tôi biết một tiếng "phán xì" là củ khoai lang
Mẹ già ở túp lều tranh
Đói no chẳng biết, rách lành chẳng hay
No comments:
Post a Comment