Saigon Love Story Movie Premiere

Vietnam | Vietnamese w/ ES | 120 min. | 35mm | Color | 2006
DIRECTOR: Ringo Le
WRITER: Ringo Le
PRODUCERS: Tammy Le, David Le, John Wynn
CINEMATOGRAPHER: Lam Lan Triet
CAST: Thanh Van Ngo, Vi Van Hua

In modern-day Saigon, a young man named Danh finds freedom through the music of a girl he is forbidden to fall in love with when he stumbles into a mysteriously beautiful street vendor, named Tam. Tam is selling her cassettes entitled “Chuyen Tinh Saigon (Saigon Love Story).” Intrigued about her music, he buys a cassette only to discover that it’s blank. When Danh confronts Tam, he finds that she is penniless and unable to repay him. Instead, Tam serenades him with a voice that draws him to her. As he falls for her, Danh is careful to keep it secret from his mother until he must finally choose between his head and his heart.
2 comments:
Ý kiến về phim 'Chuyện tình Sài Gòn'
Cách đây khoảng 1 tuần, tình cờ tôi có được xem phim “Chuyện tình Sài Gòn” tại rạp Đống Đa (Trần Hưng Đạo, quận 5, TP HCM). Sau khi xem xong bộ phim này, tôi nghĩ đây là bộ phim có thể xem được vì nó nhẹ nhàng, không gây sốc.
Người gửi: Nguyễn Giao Thuỷ,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Ý kiến về phim Chuyện tình Sài Gòn
Chính vì vậy, khi đọc bài viết “Chuyện tình Sài Gòn - một cái nhìn lệch” trên VnExpress, tôi không nghĩ phim “Chuyện tình Sài Gòn” lại không có những mặt tốt của nó.
Thứ nhất, nói về nội dung phim. Tôi đồng ý với ý kiến của Đỗ Duy và một số người khác khi cho rằng phim này là một mô típ rất quen thuộc, cũ và không có gì mới. Phim xoay quanh câu chuyện tình tay ba giữa chàng Danh và hai cô gái: một cô giàu có (nhân vật Xuân) và một cô nghèo khổ (nhân vật Tâm). Chàng Danh vì nhu nhược và vì hiếu thảo với mẹ nên đã đồng ý cưới Xuân và bỏ Tâm. Tâm từ một cô gái nghèo, bị người yêu phản bội đi lấy người giàu có nên đã chấp nhận sự giúp đỡ của một đại gia để trở thành ca sĩ nổi tiếng. Danh sau một thời gian sống không có tình yêu với người vợ đã quyết định bỏ tất cả sự giàu sang để trở về nhà của mình. Tâm dù đã là ca sĩ nổi tiếng nhưng vẫn yêu Danh. Hai nhân vật này cuối cùng đã tìm thấy nhau. Với một cốt truyện như vậy bộ phim này không cũ, cũng không mới, nhưng tôi nghĩ ở bất cứ thời đại nào đều có những chuyện tình tay ba như kiểu này. Chính vì vậy, tôi nghĩ về nội dung của phim này như thế là có thể chấp nhận được.
Trong khi đó, bộ phim này không có những cảnh làm tình trắng trợn để câu khách như những bộ phim mà tôi đã từng xem của dòng phim tư nhân trước đây như “Gái nhảy”… hay gần đây nhất thấy báo chí mô tả những pha nóng về cảnh làm tình của bộ phim “Đẻ mướn” (tôi chưa được xem phim này mà chỉ biết qua báo chí đăng hình ảnh Hà Kiều Anh và Chi Bảo) nên tôi nghĩ “Chuyện tình Sài Gòn” có thể nói là “sạch sẽ”.
Tôi cũng đồng quan điểm với Đỗ Duy khi cho rằng phim này có những tình huống, những chi tiết khiên cưỡng, gượng gạo và đôi khi người xem không thể hiểu được. Tuy nhiên, nếu là một người xem phim Việt Nam thường xuyên thì hẳn tất cả chúng ta đều biết rằng bất cứ một bộ phim Việt Nam nào cũng có những tình huống gượng gạo, vô lý ấy. Trong khi đó (cũng qua bài viết của Đỗ Duy) tôi biết đạo diễn là Việt kiều mà lại sống ở Mỹ từ khi chưa biết nói thì có lẽ cách nhìn và quan điểm của họ trong việc xử lý những tình huống như đoạn đám cưới không thể nào như một người Việt Nam sống ở Việt Nam từ nhỏ. Tôi nghĩ, đạo diễn cũng nên tìm hiểu sâu hơn về con người Việt Nam, về quê hương của đạo diễn cũng như cần có những nghiên cứu kỹ hơn về cách ăn mặc của người Sài Gòn những thập kỷ 80 để bộ phim hấp dẫn hơn.
Thứ hai, nói về công nghệ làm phim: Qua báo chí như tờ Điện ảnh sân khấu dạo tháng 5 hay tháng 6 gì đó tôi không nhớ chính xác đã có viết về bộ phim này… Tôi nhớ được thông tin này vì bộ phim có cô Yến Vy đang bị scandal đóng. Vì có scandal Yến Vy nên bộ phim dù đã quay xong trước khi xảy ra scandal Yến Vy nhưng vẫn không dám trình chiếu. Qua tờ báo tôi cũng được biết bộ phim này được đầu tư khá tốn kém, thực hiện ở Việt Nam nhưng làm hậu kỳ ở Thái Lan. Đây là bộ phim nhựa được sản xuất theo đúng công nghệ làm phim nhựa (trong khi phần lớn các phim khác được thực hiện bằng kỹ thuật quay video digital và sau đó chuyển sang phim nhựa). Phim được thu tiếng trực tiếp chứ không còn cảnh lồng tiếng như những bộ phim mà tôi xem trước nay. Nếu tinh ý, khán giả có thể nhận thấy bộ phim có nhiều tạp âm, tiếng ồn trong những cảnh phố xá hoặc có thể nhận ra những giọng nói thật, những âm điệu không chuẩn của các diễn viên như người mẫu Ngô Thanh Vân, Hứa Vĩ Văn… hoặc âm điệu trầm và chuẩn xác của NSƯT Chánh Tín, NSƯT Kim Xuân. Nói về giọng nói của các nhân vật trong phim Việt Nam thì chắc phải tốn nhiều giấy mực của các nhà bình luận, các nhà báo. Tuy nhiên với một người yêu điện ảnh như tôi thích xem phim gốc của nước ngoài hơn vì giọng nói của mỗi nhân vật có một âm điệu khác nhau chứ không thể giọng nói nào cũng đều đều như ta (bởi ta sử dụng lồng tiếng). Tôi nghĩ đây cũng là một trong những ưu điểm của bộ phim “Chuyện tình Sài Gòn”.
Trong “Chuyện tình Sài Gòn” có cảnh nhân vật Tâm (do ca sĩ Ngô Thanh Vân đóng) hát rất nhiều, vì đây là bộ phim nhựa về đề tài ca nhạc nên tôi nghĩ yếu tố này nhất định phải có. Vì vậy, cần có cái nhìn khách quan về mọi mặt cả nội dung cũng như công nghệ làm phim. Và khi đánh giá người viết nên có cách nhìn nhiều chiều đừng nên nhìn từ một phía bởi như thế sẽ khiến cho những người xem phim có cái “nhìn lệch” về bộ phim (tôi cũng được biết bộ phim này hiện nay chưa công chiếu tại các rạp). Vì là người đã được xem “Chuyện tình Sài Gòn” nên tôi đã quyết định viết những ý kiến nhỏ trên bởi tôi nghĩ đây là bộ phim xem được và cần ủng hộ với những bộ phim có tính chất lành mạnh như bộ phim này. Cũng như chúng ta cần phê phán nhưng phê phán để xây dựng chứ không phải phê phán để gạt bỏ.
Còn bạn nghĩ sao?
'Chuyện tình Sài Gòn' - bức chân dung lệch
Qua cách nhìn của đạo diễn Ringo Le, người sống ở Mỹ từ khi chưa biết nói, hai nhân vật trong bộ phim của anh yêu, hành xử, ăn mặc như... "Tây". Hôm 20/12, phim "Chuyện tình Sài Gòn" vừa được ra mắt trong sự ngỡ ngàng của những người từng sống và yêu đất Sài thành.
Bối cảnh câu chuyện vào năm 1988, chàng Danh thất nghiệp, vụng về được vào làm việc tại một công ty quen biết và... cưới luôn Xuân, con gái của ngài giám đốc, dù anh đang rất yêu Tâm. Cô này bán băng nhạc dạo trên đường phố Sài Gòn (song ăn mặc thì đẹp như diễn viên điện ảnh) lừa đảo người khác nhưng lại nhận được tình yêu. Chàng "phủi tay" không mảy may nuối tiếc, còn nàng thì buồn rầu, cặp với một đại gia và... trở thành ca sĩ nổi tiếng.
Hứa Vỹ Văn và Ngô Thanh Vân trong phim. (saigonlovestory.com)
Diễn tiến câu chuyện từng đó kéo dài trong khoảng thời gian 6 năm. Sau ngày cưới, Danh luôn cáu gắt với cô vợ và bỗng nhiên nhớ người yêu cũ. Còn Tâm thì lúc nào cũng chỉ thấy xuất hiện trên sân khấu, hát hết bài này đến bài kia. Chàng chán vợ, nàng còn nhớ tình xưa, họ gặp lại nhau và... hết.
Đó là toàn bộ câu chuyện mà nhà sản xuất tuyên bố với khán giả là: "Trữ tình nhưng không kém phần gay cấn của đôi trai tài gái sắc sống giữa đất Sài Gòn thời hiện đại".
Yếu tố gây ngạc nhiên đầu tiên trong bộ phim là các nhân vật thay đổi tính cách liên tục. Tâm, cô gái tuyên bố "em thà bán thuốc lá còn hơn bán thân" và rất dịu dàng trong tình yêu, nhưng sau đó không lâu lại dễ dàng nhận tiền của một người đàn ông xa lạ và thoáng chốc trở thành ca sĩ nổi tiếng. Cũng chính cô này có tính tự ái rất cao, đùng đùng bỏ đi khi bị mẹ người yêu mắng là "gái".
Danh thì khi tỏ ra cương nghị trước đồng tiền, lúc lại đê hèn luồn cúi. Anh đang yêu cuồng nhiệt Tâm, nhưng làm đám cưới với người khác mà cứ tỉnh bơ như chuyện đùa. Còn 2 nhân vật "vây" cuộc đời anh, cô vợ tên Xuân lúc tỏ ra quyền lực xấc láo lúc lại đàn bà, nhỏ nhặt; bà mẹ luôn miệng răn dạy con về lẽ sống thì tỏ ra ghen tuông, liếc mắt đưa tình với... một ông bạn già.
Chưa hết rối tung vì tính cách nhân vật thì đạo diễn dắt người xem đến hàng loạt sự gượng gạo. Khác hẳn với chất mộc mạc, tự nhiên của người Sài Gòn, những câu thế này được nói giữa 2 người yêu nhau trong phim: "Đây là nơi chúng ta nói lời giã biệt", "Không đây là nơi chúng ta tạm biệt chứ không phải giã biệt". Người mẹ đang lo lắng về chuyện vô sinh của con trai thì thốt lên: "Đàn ông bây giờ hay rải hạt giống quanh cái chỗ quan trọng nhất"...
Đám cưới của Danh và Xuân là nơi diễn ra hàng loạt tình huống vô lý. Tâm với tư cách ca sĩ tham gia lễ cưới, nói chuyện với cô dâu như kẻ bề trên. Còn Xuân, thường ngày rất đanh đá nhưng lại như con mèo ướt trước những lời bóng gió của cô ca sĩ không quen biết. Liêm, người bạn đồng tính của Danh, có mặt để phá đám cưới nhưng cuối cùng chẳng thấy phá phách gì ngoài quyến rũ bố vợ của bạn. Một người mẫu với thân hình lực lưỡng như người mẫu Đức Tiến mặc áo dài vẫn có thể lừa cả một người đã quen biết. Nhiều khán giả đã phải cười ngặt nghẽo trước tình huống khiên cưỡng này.
Cô dâu và ca sĩ đang "đối chất". (saigonlovestory.com)
Phim làm người xem phải khó chịu với mạch chuyện ngắt ngứ. Những hình ảnh chẳng liên quan gì đến nhau cứ chuyển qua lại một cách liên tục. Trong khi đó, những chi tiết lẽ ra rất sơ đẳng trong điện ảnh lại chẳng được chú ý. Âm thanh trong những đoạn Ngô Thanh Vân hát trên sân khấu chẳng cần micro vẫn "lồng lộng". Cảnh trí của một quán cà phê từ năm 1988 đến 2005 chẳng có gì thay đổi. Những lỗi này không cần chú ý vẫn cứ lồ lộ trước mắt khán giả.
"Câu chuyện chẳng những không phản ánh được cái tình và chất người Sài Gòn qua tình yêu mà còn thể hiện một cách nhìn lệch lạc, khiên cưỡng. Câu chuyện lại quá cũ và gượng gạo. Thật tội cho người Sài Gòn", bác Hoàng Hà, quận 10, TP HCM, đã ngậm ngùi nhận xét sau buổi chiếu ra mắt bộ phim.
Nhà sản xuất một mực khen ngợi đây là một bộ phim nghệ thuật, nhưng cũng không quên bỏ nhỏ với báo chí trước khi ra mắt phim "xin đừng chỉ trích vì đạo diễn còn rất trẻ". Nhiều khán giả tò mò đến rạp với một lý do duy nhất: "Xem Yến Vy đóng phim".
Post a Comment