Monday, July 2, 2007

Tình Thư Tháng 7

Anh Yêu Dấu,

Có những muộn phiền dâng lên khoé mắt, có những nỗi buồn chan chứa buồng tim, bỡi nguyên do vì đâu ? Cố không hờn không giận, nhưng tự dưng những giọt nước mắt vô cớ cứ mãi tuôn trào, có lẽ để cho vơi đi những cơn đau khắc khoải của tâm hồn. Em nghe hồn trĩu nặng và mất đi niềm tin ở nơi anh. Những ngày tháng hy sinh cho tình yêu của chúng ta em cảm thấy phút chốc trở thành mây khói và tan biến đi .

Có phải chăng anh là người thường được yêu cho nên tất cả những tình nhân của anh đều trở nên không quan trọng ? Vì thế em mãi là người thua thiệt ? Thời gian trôi nhanh vùn vụt, thoáng chốc mà mình đã yêu nhau hơn một mùa trăng rồi đó anh, , những sóng gió mãi dồn dập đến với chúng ta, anh vẫn sống trong giấc mơ du tử lang thang đây đó …và em mãi là cánh chim trời bay nhảy khắp nơi " Giận thì giận mà thương thì thương ", cố né tránh anh, nhưng con tim em không cho phép, những lời dỗ dành như liều thuốc vô hình, xoa dịu nỗi đau của em.

" Em đừng khóc cho lòng anh tan nát
Gió mưa đời đang phủ kín hồn anh
Hãy cho nhau những nụ hôn an lành
Ðể anh về ngủ yên trong giấc mộng

Em hỡi! xin đừng vì anh mà khóc
Có mấy cuộc tình trọn vẹn trăm năm
Hãy yêu nhau say đắm những ái ân
Cho tình mình được lưu vào tình sử "

Những lời ngọt ngào như những cơn mưa mùa Hạ đã tắm gội đi những dỗi hờn và đưa chúng ta đến gần nhau hơn, yêu nhau hơn thế nữa:

Như hạt mưa sa
Mát hồn thi sĩ
Tình chưa yên nghĩ
Mắt lệ tình si

Một thoáng vu vơ
Chở từng nhung nhớ
Theo từng hơi thở
Về bến mong chờ

Hãy yêu nhau hơn
Nghe từng cơn nấc
Như cơn sóng gợn
Ve vuốt niềm đau

DHH July 2007

No comments: