Monday, July 30, 2007

Cười Hổng Dzô

1 – Cu Tèo vừa đi học về, chạy vào hỏi Bố:

- Bố ơi hôm nay con học về môn chính trị. Thế Bố giảng thêm cho con thế nào là thành phần Tư Bản, thế nào là Vô Sản, thế nào là Nhân Dân nhé?
- Được, dễ lắm. Con cứ lấy thí dụ gia đình mình đây này: Bố là người đi làm kiếm ra tiền thì Bố là thành phần Tư Bản. Mẹ con thì lo việc chi tiêu, lo đủ thứ cho nhà thì ví như là Nhà Nước. Chị vú đi làm công cho nhà mình là thành phần lao động Vô Sản. Con thì được mọi người lo chu đáo, vậy con là Nhân Dân. Còn Cu Tí em con, nó mới đẻ thì là tương lai của tổ quốc. Con nghĩ thế thì con sẽ hiểu chính trị là gì ngay thôi!

Đêm hôm ấy, cu Tèo đang ngủ bỗng nghe em tiếng cu Tí khóc, bèn chạy sang phòng em thì thấy nó ị ra đầy tả lót. Cu Tèo chạy sang phòng Bố Mẹ thì thấy Mẹ đang ngủ say nên không muốn đánh thức. Chạy sang phòng vú em thì cửa phòng khóa chặt. cu Tèo ghé mắt vào ổ khóa thì thấy Bố đang nằm đè lên người vú em trên giường.

Sáng hôm sau Cu Tèo bảo Bố: Bố ơi, con hiểu thế nào là chính trị rồi!

Ừ thế con nói Bố xem nào!?

Đây nhé, theo như tình hình nhà mình đêm hôm qua thì thành phần Tư Bản đè nén triệt để thành phần Vô Sản, trong khi đó Nhà Nước ngủ say như chết, bỏ Nhân Dân bơ vơ, còn Tương Lai của tổ quốc thì đang bị ngập chìm trong giường tèm lem đầy…”Kít” !!!

2 – Ai cũng biết Việt Nam và Lào là 2 nước anh em. Nhưng một sự thật phũ phàng là cái gì tệ nhất ở Việt Nam cũng gán cho cái mác Lào. Đôi dép mang rẻ nhất là đôi dép Lào. Bệnh da thì có bệnh hắc Lào. Cái thứ thuốc hút gớm nhất cũng là thuốc Lào. Con gió khắc nghiệt nhất cũng gọi là gió Lào. Và…có một ông doanh nhân người Lào sang Việt Nam làm việc cũng đã lâu, trong một chuyến đi công tác Hà Lội, ông ta ngồi chung với một người Hà Lội trên xe buýt. Sau khi đến trạm dừng, người Hà Lội kia phát hiện là đôi dép của mình không cánh mà bay. Ông ta la lên: “thằng lào, thằng lào nấy của tao đây???”

3 - Cụ A là thương phế binh trong thời kỳ chiến tranh, đã bị mất một chân.

Một hôm, cụ A đang ngồi trong công viên thì bỗng thấy đằng xa cụ B đang đi cà nhắc với vẻ mặt đau khổ, từ từ tiến tới. Vì thấy đồng cảnh ngộ, nên cụ A bước đến để làm quen và chi sẻ nỗi khổ vì thương tật.

Lấy tay chỉ vào chân tật nguyền của mình, cụ A nói: “Mìn bẫy của chiến tranh, 40 năm về trước!”

Cụ B cũng chỉ xuống chân mình và nói: “Cứt chó, cách đây 40 thướt.”

4 – Có ông Mỹ kia lấy vợ Việt, rất chịu khó học tiếng Việt.

Bữa kia hai vợ chồng ra hồ nước chơi, ông ta mới nói: Con hồ này đẹp quá hả em?

Vợ anh ta chỉnh : Anh phải kêu là cái hồ.

Hôm sau đi chèo thuyền trên sông, anh khen: Cái sông này cũng đẹp.

Vợ lại cằn nhằn: Anh phải kêu là con sông.

Sao tiếng nước em kỳ cục quá vậy, cũng là nước, mà khi gọi là cái lúc gọi là con?

Tại anh không để ý chớ. Đây nè: Cái nhà, cái bàn, cái tủ, nó đứng ỳ một chỗ nên gọi là cái. Con mèo, con chó, con gà nó chạy tới, chạy lui nên gọi là con. Tương tự như vậy cái hồ nằm yên, trong khi con sông nó chảy.

Anh chồng vỗ đùi cái đốp, rồi cười hỉ hả:

- Hèn chi cái của anh nó cứ nhúc nhích, cục cựa nên gọi là con, còn của em nó cứ nằm ỳ một chỗ nên gọi là cái!!!

No comments: