Sunday, July 8, 2007

Chiếc Chìa Khóa



Năm hai mươi tuổi, tôi mới có mối tình đầu. Một lần đi bên nhau, người yêu tôi đột nhiên hỏi:
- Em có yêu anh không?
Tôi lấy làm lạ. Sau những nụ hôn nồng nàn, thắm thiết, không lẽ anh không hiểu được tình cảm của tôi đối với anh. Tôi sẳn giọng trả lời:
- Không, chẳng bao giờ.
Rồi tôi bỏ về. Người yêu tôi không nói gì. Tình cảm của chúng tôi sao đó cứ nhạt dần. Mối tình đầu của tôi kết thúc.
Mãi năm năm sau, tôi mới có mối tình thứ hai. Một hôm cùng đi với nhau, bỗng nhiên người yêu tôi cũng hỏi:
- Em có yêu anh không?
Sao anh vô tâm thế. Sau những gì có thể trao gửi được cho nhau, không lẽ anh không hiểu được tình cảm của tôi giành cho anh. Mà sao vào hai thời điểm khác nhau, hai con người khác nhau lại có một câu hỏi giống nhau đến thế? Không lẽ tất cả con trai đều hời hợt, nhàm chán như nhau. Nếu như thế thì thật thất vọng cho những người con gái. Tôi trả lời:
- Không chẳng bao giờ.
Và tôi vụt chạy về phòng riêng, khóa cửa lại, nằm khóc tấm tức, mặc cho người yêu của tôi ở ngoài năn nỉ.
Các bạn gái bảo tôi kén chọn. Các bạn trai bảo tôi tính kỹ. Người thân bảo tôi bướng bỉnh. Người đời bảo tôi kiêu kỳ. Biết làm sao được. Tâm hồn người con gái như một căn phòng còn đóng kín, muốn vào phải có chìa khóa. Trong muôn vàng chìa khóa, chỉ có một chìa... Người con gái phải giữ gìn nó vô cùng cẩn trọng và trao giữ cho ai khi đã đủ lòng tin. Thật bất hạnh cho chàng trai nào vào một căn phòng không khóa hoặc có chìa khóa mà chìa nào cũng mở được.

No comments: